Search

Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn tự viết. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn tự viết. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2012

Tình yêu lặng lẽ (Chương 6 - Chương 7)

Cuộc đối đầu giữa hai nhà Đường - Phong đang trong thời điểm gay go, quyết liệt. Vương Vy tập trung thời gian vào những chuyển biến liên tục tại events tháng Năm. Cô không còn thời gian để nghĩ đến những chuyện riêng tư của chính mình. Hết ngày Á Bình đến đón cô về, cuộc sống bỗng dưng yên bình làm cô thấy an lòng dù rằng cả anh và cô chưa ai từng đề cập đến vấn đề lúc trước.Đôi khi thoáng nhìn bờ vai gầy của cô, Á Bình từng tự hỏi: "Bờ vai ấy liệu đã gánh bao nỗi đau, và tình cảm chất chứa trong lòng anh liệu có là gánh nặng cho cô ấy" . Đáp lại anh chỉ là tiếng thở dài mình anh thấu hiểu.


Cuộc sống bình thản trôi qua đến tận khi event tháng Năm kết thúc, cả thế giới cuồng nhiệt vào đêm trao giải .Tại sảnh 1 tòa nhà hội nghị Hương Đình, nơi diễn ra buổi lễ trao giải. Không khí sục sôi của các khán giả trái ngược với tâm trạng thấp thỏm của các thí sinh. Ngay khi tên của Tưởng Tâm Thiền và Lâm Huệ Tây được xướng lên, bao nhiêu lượt vỗ tay thậm chí những tiếng hò reo đầy kích động lẫn thất vọng khi Tường Tâm Thiền được chọn là Cô gái tháng Năm với số phiếu bầu cao ngất ngưởng. Cô được cộng đồng mạng tôn vinh như một nhan sắc mới . Trong khi Lâm Huệ Tây đứng vị trí thứ hai với nhan sắc đậm chất Tây phương mang vẻ phong tình và hoang dại thì vẻ đẹp của Diệp Bội Lăng được vinh danh như nàng Lọ lem của vũ hội.
Kết quả khá bất ngờ đối với nhiều người theo dõi, khi Phong thị phá lệ trao giải cho người thứ ba trong cuộc thi đầy sống còn này. Những người không biết thì hân hoan, vui mừng thay Diệp Bội Lăng, kẻ biết rõ tình hình Phong thị thì âm thầm tính toán về chiến lược “thế vạc ba chân” , xem ra trong cuộc chiến này có kẻ lớn mạnh, người thảm bại, phải nhanh chóng tính toán để tìm con đường mới cho mình.

Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2012

My kool and kute portfolio: Tình yêu lặng lẽ (Chương 4 - Chương 5)

Cuộc chiến giữa Phong thị và Đường gia đã đến hồi gay cấn. Những cô gái trẻ hết lòng ủng hộ câu phương ngôn của Phong thị trong sự kiện tháng 5 này. " Không có người con gái xấu, chỉ có người con gái không tự tin vào chính mình". Hàng ngàn cô gái mong muốn được đến Phong thị, được đôi tay tài hoa của các nhà thiết kế trang điểm cho mình thành xinh đẹp và hy vọng tìm được tình yêu của riêng mình.
Tại tòa nhà Tây Đô của tập đoàn Phong thị, từ ngày tổ chức events tháng năm luôn được trang trí lộng lẫy, bây giờ  hàng trăm phóng viên các báo vây quanh Diệp Bội Lăng cùng Tưởng Tâm Thiền - hai cô gái được xem là xuất sắc và có phiếu bầu chọn cao nhất cuộc thi.
Diệp Bội Lăng là nhân viên văn phòng tại một công ty nhỏ, có chiều cao nổi trội, sắc vóc có vẻ tầm thường, còn Tâm Thiền là nữ sinh trung học vừa kết thúc lớp 12, không lựa chọn con đường đại học vì hoàn cảnh gia đình khó khăn. Cũng như bao cô gái khác, cả hai đến với sự kiện nổi tiếng lân này nhăm tìm cho chính mình sự thay đổi. Dù đã có vệ sĩ của Phong thị bảo vệ nhưng hai cô vẫn không thể giấu được nét mặt sợ hãi trước rừng phóng viên đang vây quanh

- Cô Diệp, cho hỏi cô nghĩ gì về cuộc thi lần này, và lý do cô đến cuộc thi là gì?

- Tưởng tiểu thư, nghe nói hoàn cảnh gia đình cô rất khó khăn, cô có tin chắc mình sẽ giành giải trong sự kiện lần này...?

- Tưởng tiểu thư, cô có nghĩ mình sẽ đoạt giải nhất cuộc thi này không?

- Diệp tiểu thư, nghe nói đến giờ cô vẫn chưa có bạn trai?

.......................

Hàng loạt câu hỏi được nêu ra nhằm mục đích điều tra xuất thân và đời tư cá nhân của hai cô. Trong thời điểm nóng sốt như thế này, thông tin về đời tư của 2 thí sinh được bầu chọn nhiều nhất sẽ làm hứng thú độc giả. Bên cạnh đó tại Đường gia cũng nóng bỏng không kém, Lâm Huệ Tây là cái tên được truy cập nhiều nhất trên dữ liệu mạng internet, khiến mọi người có câu nói: "Có thể không biết Trương Quân Sơn (1) là ai, nhưng không thể không biết đến cái tên Lâm Huệ Tây" - Thật đáng ngưỡng mộ dưới tin tức lan truyền của Đường gia, không chỉ người trong giới mà cả nước đều biết Lâm Huệ Tây mà cả những đứa trẻ đều nhắc đến tên Lâm Huệ Tây khi được hỏi: "Ai là người đẹp nhất?"
Thế mới biết sức lan truyền của dư luận và sức mạnh của Đường gia.
(1) : Trương Quân Sơn: Là chủ tịch nước thời điểm đó.


                                                                         *** 

Sau sự kiện Vương Vy bị bắt cóc bất thành, ngoài gặp gỡ tại công ty, Á Bình thường xuyên đưa cô về nhà vào những buổi cô tan sở muộn. Những xúc cảm ngày hôm đó không còn ai nhắc lại, thành ra chuyện tình của họ dường như rơi vào lãng quên. Vương Vy đôi lần tự hỏi mình vì sao không hỏi anh về chuyện ngày xưa. Sự ra đi, lý do... cô đều không hề nhắc đến nhưng trải qua sự việc đêm đó, lòng cô có bao xúc cảm chính mình không thể nói ra, chỉ mãi chìm vào những tâm tư của nhiều năm trước. Cũng như Á Bình, bao lần anh cũng tự hỏi về sự vô tình của cô nhưng chưa bao giờ mở miệng, vì anh đã còn tư cách nào ở bên cô. Chỉ có thể dùng tình yêu sâu kín trong lòng âm thầm bảo vệ cho cô.

Thành phố S.
Đêm tối quẩn quanh, chỉ có ánh đèn khuya vàng vọt, Á Bình vội tăng tốc lạo vụt đến bệnh viện A. mặc chiếc điện thoại lăn lóc trên ghế. Cha, mẹ, tại sao lại như vậy? Anh thắng gấp tránh chiếc xe tải đang chạy ngược chiều nhưng không còn kịp nữa. Máu.... Chỉ trong một đêm, bốn mạng người. Họ chưa hề quen nhau nhưng cái chết lại kéo họ gần nhau và tạo ra mối tình sâu đậm trong lòng anh.
Đêm đó sau khi tường trình tại Sở cảnh sát, được bảo lãnh ra, anh đã đến ngôi nhà nhỏ tại con phố 2K, hình ảnh cô bé 17 tuổi ấy đang ngồi trước di ảnh cha mẹ đã sâu đậm in vào lòng anh.
Vụ tai nạn đêm ấy, sau khi sở cảnh sát điều tra đã cho Á Bình được bảo lãnh không truy cứu. Một bên là nỗi đau mất người thân, thêm cảnh tượng thương tâm ngày hôm đó càng làm anh thêm đau khổ. Sự đau đớn vì mất đi người thân, sự cắn rứt lương tâm càng làm anh đau đớn, thêm hình ảnh cô bé trong căn nhà nhỏ ấy cứ mãi dằn vặt anh.
Anh bắt đầu tìm cho mình sự lãng quên trong men rượu cũng không tài nào khiến anh bớt day dứt. Hình ảnh cô bé kia cứ đi vào lòng anh sâu thật sâu. Cả cô và cả anh, lẽ ra đều có một gia đình nào ngờ tai nạn lại cướp đi của 2 người tất cả. Anh gửi tiền chu cấp sinh hoạt thường ngày và học phí của cô, ngày ngày nhìn cô lớn lên.
Bóng hình nhỏ bé ấy cứ ngày ngày  một ngày một đi vào lòng anh. Tình yêu có lúc lại bắt đầu từ sự đồng cảm, sự thương hại và hối hận vô cùng. Bóng hình cô gái nhỏ mồ côi luôn u buồn, đến cô gái trưởng thành  độc lập đã dần chiếm vị trí quan trọng trong lòng anh. Tình yêu cùng sự ăn năn, biết trước không kết quả song trái tim anh âm thầm đau khi cô có bạn trai.


Thành phố Paris thực sự hoa lệ lúc về đêm. Á Bình đứng trên cầu đốt thuốc, anh lặng lẽ nhìn dòng sông trôi bình lặng lúc về đêm. Đêm nay anh cảm giác không khí thật lạnh, dường như trái tim anh còn lạnh lẽo và cô đơn hơn thế. Anh rít dài từng hơi thuốc mong tìm cho mình chút ấm áp giữa trời đêm Paris. Bóng người đàn ông trải dài trên dòng sông đêm hòa lẫn với ánh đèn vàng càng khiến người ta cảm nhận được sự cô đơn của anh. Một vài cô gái hành nghề về đêm đi ngang qua anh lân la làm quen, có cả thản nhiên mời gọi lại càng gợi cho anh sự đớn đau nơi tâm hồn. Nhiều lúc anh chỉ muốn xuất hiện trước mặt cô bắt đầu bằng mối quan hệ bạn bè, rồi tìm cơ hội dần chinh phục tình cảm nơi cô. Nhưng anh lo lắng cái vỏ trong bọc cũng có ngày lòi ra, khi phát hiện sự thật rồi liệu cô có tha thứ cho anh không. Anh không có can đảm để đến bên cô huống hồ là một mối quan hệ lâu dài.
Và ông trời cũng chiều lòng người, Vy Vy chia tay với Marc khi anh quyết định bảo lưu hồ sơ học tập để đi Phi Châu một năm. Đêm đó mình cô lang thang trên phố, cô quyết định đến quán rượu nhỏ trên phố M. gần sông Ans nơi cô và Marc thường đến. Sau khi một mình uống đến say mèm, Vy Vy chợt nhận ra rằng thực tế cô chưa từng hề yêu Marc, chỉ là cô đã từng ngộ nhận như thế. Cái cô tìm kiếm nơi anh là sự chở che, sự an toàn nhưng rồi lại phát hiện ra cả cô và anh không cùng chí hướng. Phải, cô ích kỷ, cô từng mồ côi, cô sợ cô đơn. Cô hiểu nơi đó biết bao trẻ em cần sự giúp đỡ như chính cô.  Cô đã từng trải qua và cô sợ cuối cùng chính mình lại mất đi người thân cuối cùng. Tình cảm cô và Marc lại chính là thứ tình thân cô thiếu. Vy Vy mơ hồ chính mình đối đáp với một người nào đó. Tình cảm, sự nghiệp và cả sự cô đơn... dường như đưa cô và anh gần thêm chút. Cô tự hỏi có bao nhiêu mệt mỏi cũng như bao nhiêu thản nhiên trên gương mặt người đàn ông đó. Giây phút đó Vy Vy không biết rằng anh chính là người đàn ông cô sẽ yêu hết những năm tháng của đời mình.

Trương Á Bình chính là người đàn ông cùng tâm sự với Vy Vy đêm đó tại quán rượu






Thứ Năm, 24 tháng 5, 2012

Tình yêu lặng lẽ (Chương 2 - Chương 3)

Tháng năm.
website: eventsthangnam.com chính thức đi vào hoạt động. Ngay ngày đầu tiên đã có hơn năm trăm thí sinh tham gia và ngày thứ hai đạt đến hàng triệu lượt người truy cập. Tiêu chuẩn tham dự cuộc thi đầu tiên là có ngày sinh từ tháng năm cho đến tháng tám, tuổi tác từ 16 đến 30, không phân biệt chiều cao, ngoại hình. Chỉ cần lọt vào top ba người được chọn, sẽ được Phong thị thực hiện ước mơ biến thành nàng công chúa trong một đêm và được tham dự Đêm dạ vũ tháng năm tại Red.
Qua khảo sát vòng một có hơn ba mươi người lọt vào chung khảo, song sẽ có ba người đánh bại tất cả à chọn ra một người duy nhất  được Phong thị biến thành công chúa. Biết bao khán giả ngỡ ngàng trước Cuộc thi sắc đẹp nhưng không dùng sắc đẹp để chiến đấu thì dùng cái gì? Biết bao tranh cãi trong giới events và cả giới báo chí. Tất cả các tạp chí lớn nhỏ đều quan tâm đến đề tài lần này, không hiểu Phong thị đang bày ra động thái gì. Chỉ một vài tạp chí am tường về tình hình hiện tại mới hiểu được lần này không chỉ là events tháng năm bình thường mà là cuộc tranh chiến quyết liệt của Đường gia Phong thị.
Song song với events tháng năm hàng năm là cuộc thi tìm kiếm người mẫu mới của Đường gia, nhằm tìm cho mình một đại diện phát ngôn trong năm. Người thắng giải sẽ là người mẫu độc quyền của Đường gia trong lĩnh vực quảng cáo. Chỉ cần một năm được Đường gia hậu phương phía sau, chắc chắn sẽ trở thành " Nữ hoàng quảng cáo". Vì vậy biết bao cô gái trẻ đẹp, muốn đổi đời cũng như bao cô gái ước mơ tỏa sáng trên sân khấu đều đăng ký tham dự. Một bên là dùng sắc đẹp ngàn cân, bên kia lại dùng trí tuệ, hai bên đấu đá nhau, chưa biết ai sẽ dành phần thắng song hiện tại hai bên đều án binh bất động theo dõi hành động của đối phương.

Events tháng năm bước vào giai đoạn đấu đá khốc liệt giữa hai thế lực Đường gia Phong thị, Vương Vy cũng không có thời gian nghỉ ngơi, cô phải liên tục cập nhật tin tức bên cạnh theo dõi tình hình thiết kế sản phẩm cho nhân vật chính vào đêm chung kết. Liên tục cả tháng trời ngày nào cô cũng về nhà lúc 9h. Áp lực công việc nặng nhọc lại thêm lo sợ vì dạo này cô có cảm giác như có ai theo dõi mình. Đêm ấy cô về đến trước cửa nhà, bàn tay đưa vào túi lấy chìa khóa nhà thì bất giác có một bóng đen bịt miệng cô, hai người đàn ông nữa xuất hiện, túm cô ra xe. Đang lúc Vương Vy mất hết hy vọng thì một ánh đèn pha ô tô rọi sáng vào cả bốn người. Một tiếng quát: Cảnh sát đến đây mà các anh còn sinh sự àh. Ba người đàn ông vội buông cô ra và thoát chạy. Người đàn ông kia chạy đến đỡ Vy Vy lên, đôi mắt hoảng hốt của cô vẫn nhận ra đó là Trương Á Bình. Giọng anh có chút lo lắng:
-Vy Vy em có sao không?
Vy Vy sợ hãi ôm chặt lấy anh
- Á Bình, em cứ tưởng không bao giờ được gặp lại anh nữa
- Không sao, không sao rồi - Á Bình vỗ về cô nhưng lòng anh chưa hết chấn động khi nghe câu nói vừa rồi của cô. Hai năm qua anh tưởng cô đã quên anh rồi.

Đêm đó Vy Vy về nhà Á Bình, cô nghĩ hoài cũng không tìm ra được mình đã gây thù chuốc oán với ai mà bị đối xử như vậy. Đêm ấy, cô trằn trọc không ngủ được vì nỗi sợ khi ấy chưa tan biến, một phần vì sự lo lắng của Á Bình khi đó khiến cô cảm nhận rằng anh còn yêu cô biết bao. Tối đó Vy Vy đã mơ lại một giấc mơ mà bao năm qua cô muốn quên đi.
Thành phố Luân Đôn, khi cô và Macr chia tay, cô tìm đến quán cà phê tình nhân nhỏ, một mình ngồi nhâm nhi tách cà phê như an ủi mình. Tại nơi đó cô đã gặp Trương Á Bình, anh cũng vừa ly hôn vợ và đi du lịch cho khuây khỏa. Hai con người thất bại vì tình đến với nhau, tìm được sự an ủi, đồng cảm, cô nhận ra rằng với Macr đó không là tình yêu. Cô đang chìm đắm trong mật ngọt của tình yêu thì anh bỗng dưng biến mất sau ba tháng mặn nồng. Không ngờ lại gặp nhau ở cái Thành phố này. Tình yêu xưa và biến cố đêm nay khiến cả hai trằn trọc khó xử. Nơi đây chiếc giường thường ngày anh vẫn nằm còn vương chút ấm áp, nơi chiếc đèn ngủ vẫn còn tòa tháp Effel bằng pha lê cô tặng anh cùng lời hứa anh sẽ cùng cô đến Pháp. Căn phòng bên có người thao thức nhìn ánh đèn còn sáng bên phòng cô. Tâm tư còn bao điều muốn nói.

"Rồi em sẽ quên anh
Như cơn mưa đá từng đập vào cửa kiếng
Rồi sẽ chảy tan theo ánh sáng thời gian
Không có anh!
Vẫn còn người đàn ông khác
Sẽ yêu em thành thật hơn anh

Tình yêu đó đã thoáng qua như cơn mưa rào ngày xưa. Tình yêu đó phút chốc đã vụt tan theo ánh sáng của thời gian. Sự thật và dối trá điều gì thực sự làm người ta đau lòng. Điều chi đó chỉ có ai mới hiểu. Trong cơn mưa đêm, dưới ánh đèn đường vàng, một ai đó vẫn vì ai chờ đợi. Tình yêu đó ngàn lần em khắc ghi. Sâu tận tâm can, Chôn niềm đau tận đáy lòng. Tình yêu ấy, anh nào có hiểu, em nào có hay"



Thứ Tư, 16 tháng 5, 2012

Bao điều ta chưa nói (tiếp theo 2)

Trời đã vào tháng năm.
Những cơn mưa bắt đầu nặng hạt và kéo dài rả rích, khu phố Tái Thiết có vẻ sạch sẽ hơn sau những cơn mưa. Bao căn nhà hai bên con hẻm nhỏ bắt đầu bận rộn dọn dẹp bàn ghế chuẩn bị bán đồ ăn sáng.
Bên kia con hẻm Y Tử đã thức dậy sớm hơn thường lệ. Cô ngẩn ngơ nhìn xuống con phố, có chút thay đổi từ nhịp đập trong trái tim cô. Đâu đó cô nhớ một bóng hình quen thuộc hay đậu xe trước cổng nhà, nhớ một kẻ ghét sự chờ đợi kia đến quay quắt. Cũng như cô nhớ rất rõ: Ngày hôm nay anh đi.

Bao suy nghĩ miên man lẫn lộn.Thay vội quần jeans và cái áo thun trắng, Y Tử chạy theo con hẻm ngoằn nghèo dẫn cô sang nhà Bi.Trái tim cô bắt đầu đập mạnh hơn trước con hẻm đối diện. Y Y thầm nhủ chẳng có gì để sợ, chỉ một cơ hội để gặp anh một lần duy nhất. Bàn tay nhỏ khẽ run run đè nén lồng ngực, nơi đó con tim đang run rẩy. Cô thầm nhẩm địa chỉ mà hôm trước tổng đài đã đọc cho cô, gắng tìm một bóng hình quen nơi đó. Người phụ nữ trong nhà nhìn cô qua cánh cửa nhỏ, giọng nhẹ nhàng: Con kiếm ai?
- Dạ cho con hỏi có Bi ở nhà không ạ?
Lúc này cô mới có dịp nhìn kỹ hơn người phụ nữ trước mặt, dáng người nhỏ bé, bà mặc bộ quần áo thun ở nhà, mái tóc ngắn cuộn tròn hai bên. Nhìn bà Y Tử liên tưởng đến các tiệm cắt tóc gội đầu, chắc bà đang tự làm tóc ở nhà. Bà bảo:
- Vào nhà ngồi chơi đi con.

Bấy giờ Y Y mới có dịp quan sát bên trong ngôi nhà. Căn nhà hai tầng nhìn bên ngoài có vẻ to lớn song bên trong nhỏ bé và đơn sơ hơn nhiều. Phòng khách cũng là chỗ để xe thường ngày cạnh gian bếp phía sau rất nhỏ gọn, sạch sẽ bên cạnh có chiếc giường sắt đủ một người nằm. Duy Anh đang ngồi ăn cơm tấm dưới nền gạch bên cạnh Sandy (bà chị này sau này Y Y mới có dịp làm quen) - "em gái lớn" của Bi và Duy Anh. Sandy không đẹp nhưng khá xinh, có duyên ngầm, da ngăm ngăm, mặt lạnh lùng nhìn cô như dò hỏi điều gì đó.
Người phụ nữ dẫn Y Tử vào nhà giới thiệu cô với mọi người trong nhà và quay sang cô chỉ bảo:
- Đây là dì Năm - chị ruột cô
- Còn đây là dì Bảy con biết rồi
Y Tử khẽ dạ rồi ngồi trên chiếc giường nhỏ, từ tốn trả lời câu hỏi của dì Bảy và dì Sáu

Sandy đang ăn mì trứng với rau cải xanh, cô mặc chiếc áo cánh trễ vai đến sexy khoe 1/3 bầu áo ngực tím than. Mái tóc quăn gợn sóng càng làm cô thêm quyến rũ. Người phụ nữ khi nãy dẫn Y Tử vào nhà là má Sáu (bà là mẹ của Bi - điều này mãi đến sau này Y Tử mới biết)
Annie - em gái Bi hãy còn nhỏ lắm, cô bé vừa trải qua kỳ thi phổ cập trong nước (tương đương cấp bậc tiểu học lên trung học cơ sở). Cô bé có nước da ngăm đen, đôi mắt 1 mí tròn đen láy ngồi đang ngồi dựa vào tủ lạnh, cô chăm chú vào dĩa cơm trên tay, dường như có vẻ không chú ý gì đến mọi việc nhưng đôi mắt không ngừng nhấp nháy. Nhìn cô, Y Tử cảm giác giữa cô ấy và Bi khác nhau một trời một vực. Mặc dầu những đường nét trên khuôn mặt thể hiện sự máu mủ của họ. Chỉ đến sau này Y Tử mới biết, cô bé ấy có nụ cười thật giống Bi, mà mãi những năm tháng sau này, khi nhìn nụ cười ấy, Y Tử lại thấy đau lòng khi nhớ đến Bi.

Bi không ở nhà. Anh ta ra ngoài gặp bạn, cả điện thoại cũng để ở nhà theo lời mẹ anh ấy nói, Y Tử ngồi một lúc rồi xin phép đi về trước. Cô không  biết khi gặp Bi, phản ứng của cậu ấy sẽ như thế nào và lúc taxi đến đón mọi người ra sân bay. Liệu cô sẽ đi theo tiến hay là ở lại.

Đêm ấy, Y Tử đã khóc thật nhiều. Một người cứ ngỡ luôn bên cạnh mình, giờ lại cách xa nửa vòng trái đất. Còn điều gì đau hơn. Đêm ấy Y Tử ngủ miên man trong giấc ngủ của mình, cô hy vọng khi mình tỉnh giấc, tất cả chỉ là  một giấc mơ thôi. Nhưng tất cả lại là sự thật. Chỉ là bản thân cô đang trốn tránh mà thôi.



Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012

Lời chia tay có dễ nói hay không?


Bài thuyết trình nghệ thuật nói trước công chúng K54

Thưa quý vị và các bạn…
Chuyện tình cảm cũng giống như những bộ phim tình yêu lãng mạn, có bắt đầu, có cao trào và có những đoạn kết. Tuy nhiên không phải bộ phim nào cũng có kết thúc có hậu như trong truyện cổ tích.
Nhưng dù hai nhân vật chính có đi về hai hướng, một bộ phim hay vẫn thuyết phục được khán giả bằng sự chia tay hợp lý mà không gây ra hụt hẫng với người xem.
Thưa quý vị,
Nếu như bắt đầu tình yêu là một đề tài thú vị thì kết thúc một chuyện tình và lời chia tay cũng là một khía cạnh rất đáng để bàn bạc. Và hôm nay chúng ta cùng tìm hiểu xem liệu lời chia tay có dễ nói hay không?
Phần lớn: “Phải mất hàng tháng trời để thốt nên lời chia tay”
Số ít khẳng định: “Đơn giản lắm! Dù sao cũng chỉ là một lời nói thôi mà”
Và theo tôi nghĩ: Lời chia tay dễ nói hay không tùy thuộc vào quan điểm của từng người.
Bởi nếu chia tay chỉ đơn giản là bạn ngừng nắm tay, ngừng sánh bước bên nhau thì việc ấy rất dễ dàng.
Chia tay có nghĩa là bạn phải ngừng yêu, ngừng nhung nhớ, ngừng nghĩ về nhau. Và điều đó thật là không dễ, đúng không các bạn.
Tuy nhiên đến một lúc nào đó, bạn cảm thấy mối quan hệ của hai người thực sự không ổn, thì có nghĩa là bạn nên học cách từ bỏ một thói quen, một người đã trở nên quen thuộc với bạn.
Bạn biết không?
Đôi khi “chia tay” giống như việc chúng ta đang dừng lại sau cuộc hành trình. Sau khi đã lấy lại tinh thần, ta hoàn toàn có thể bắt đầu một hành trình mới, suôn sẻ và tốt đẹp hơn.
Tuy nhiên, theo quan điểm của tôi thì:
Dù chia tay vì bất cứ lý do nào thì người trong cuộc đều cảm thấy tổn thương và đau khổ.. Nhất là khi họ đã dành cho ai đó một tình cảm thật lòng thì lời chia tay thật không dễ nói như một nhà thơ nào đó đã viết:

Chia tay! Lời sau cuối còn chưa dám nói
Em để ngại ngùng thắt chặt con tim
Cọn tim níu vòng tay khao khát
Má em bừng nóng rát
Em ngu đần, em không dám ôm anh.

Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2012

Bao điều ta chưa nói (tiếp theo 1)

     Dương Anh nhịp nhàng gõ bàn phím, từng dòng chữ hiện dần ra trên máy tính. Bàn tạy nhịp nhịp, khóe miệng nở nụ cười tươi càng tăng thêm vẻ duyên dáng của cô. Bên kia trên cửa sổ webcam Bi đang ngắm khuôn mặt đáng yêu của cô. Anh nở nụ cười khoe chiếc răng khểnh càng làm khuôn mặt anh thêm cuốn hút. Trai xinh gái đẹp cả hai đều hài lòng về đối tượng mà mình đang sở hữu.
     Bi liên lạc với Dương Anh sau hai tháng anh đi Mỹ. Khoảng thời gian đất lạ quê người, anh cần lắm một người để nói chuyện, chia sẻ những gì anh đang cất giấu. Bản tính cô độc, lại nơi xa càng làm anh thêm khao khát một người bạn trò chuyện về thành phố cũ. Anh chủ động nói chuyện với Dương Anh sau thời gian thôi không theo đuổi cô. Điều làm anh ngạc nhiên là Dương Anh cũng nhiệt tình nói chuyện với anh, không còn sự rụt rè e ngại trước đây. Dương Anh giờ đã lớn hơn, càng lúc càng xinh đẹp, biết cách nói chuyện hơn. "Tình cũ không rủ cũng đến" như người ta thường nói. Cả anh và cô đã hiểu nhau hơn. Dương Anh như một đóa hoa đang hé nở, tình yêu làm cho cô thêm rạng rỡ, hạnh phúc. Người con gái đang yêu là người con gái hạnh phúc nhất - đó là tâm trạng hiện tại của cô khi Bi nói:
- Bữa nào về anh dẫn em đi chơi nhé!
Dương Anh ngầm xem như đó là lời hẹn ước giữa anh và cô

***
Cà phê Angel buổi sáng đẹp
Dương Anh đứng dậy vẫy vẫy tay gọi:
- Đây nè Sweet
- Wow, hôm nay đẹp vậy?
- Hhii, cám ơn cậu
-  Dạo này thế nào rồi?
- Vẫn như cũ không có gì thay đổi. Phượng Hoàng đâu? Hai người không đi chung hả?
- Không, hôm nay chỉ có hẹn với "chàng" rồi
- Vậy hả? Dạo này Hoàng ra sao? Nghe mấy đứa nói nàng ta càng lúc càng đẹp, đang quen anh nào ok lắm hả? - Sweet dứt lời liền nháy mắt vẻ tinh nghịch liếc Dương Anh
Dương Anh ôm bụng cười ngất mắng :
- Con quỷ này, hỏi từ từ để người ta còn trả lời chứ! Ông đạo diễn của cậu không đi cùng àh
Sweet bật cười, khuôn mặt rạng rỡ, cô như đóa quỳnh nở trong sương đêm, đẹp lạnh lùng mà không kiêu ngạo. Dương Anh bất ngờ trước cái vẻ đẹp dịu dàng ấy.  Sweet không xinh nhưng có duyên, lắm những người theo đuổi trong khi ngày trước cô chưa kịp có một mảnh tình vắt vai. Cứ ngỡ đa tình như cô ấy không biết bao giờ mới tìm bến đậu vậy mà bây giờ ngồi trước mặt cô là một Sweet rạng người như sương mai, hạnh phúc khi nghe nhắc đến chàng người yêu hiện tại. Nàng bỗng thấy chút tủi thân, thương cảm cho mình. Hai người ở xa thật xa nhau, chỉ nói chuyện chat chit qua yahoo, webcam. Biết bao giờ cô được ở bên anh, nắm tay đi chung, tự hào khi nghe người khác hỏi: "Bạn trai em hả?"
- Cậu sao vậy? Đã định đi làm ở đâu chưa? - Dương Anh choàng tỉnh khi Sweet lay lay vai cô. Cô cười ngượng ngịu đáp:
- Mình đang nghĩ đến cậu và lão đạo diễn, hai người tính bao giờ  kết hôn đây?
- Mình cũng chưa biết nữa, chắc là sớm thôi, ráng đợi mình ra trường đi. Mà cậu thì sao, đang alone hay có mối nào rồi!
- Thôi nàng, mình ngày lắm mối, tối nằm không! - Dương Anh che miệng cười khúc khích
- Trời, cậu nói chuyện giống Y Tử quá đi - Sweet nhe răng cười đáp
- Vậy sao? Y Tử nay thế nào rồi! Chị ấy còn "xì tai" như ngày xưa không?
- Cậu ấy bình thường, chỉ là từ lúc Bi đi Cali, Y Tử buồn lắm. Nếu Bi không đi Cali, biết đâu hai người đó thành một đôi rồi. Hai người đó hợp tính nhau lắm, mà Bi cũng tâm lý lắm, gì cũng nghĩ cho Y Tử - Sweet cảm thán
- Ừh, dù gì đó cũng là chuyện quá khứ rồi! Bi có liên lạc với mình, Bi còn nói khi nào sẽ về dẫn mình đi chơi - Dương Anh cười hồng đôi má
Thoáng chút ngạc nhiên trong mặt Sweet, rồi vờ như khôg có gì hỏi
- Ghê vậy, "tình cũ không rủ cũng đến hả?" - cậu chấp nhận Bi rồi sao? Hai người ghê thiệt, giấu kỹ quá nhen
- Có gì đâu, mình với Bi cũng mới liên lạc thôi, hai đứa mình đang bắt đầu mà. Ảnh nói chuyện hiền và quan tâm mình lắm.Mình lúc nào cũng mong anh ấy sớm về để hai đứa được bên nhau - giọng Dương Anh đầy xúc động nói

***

Nắng chiều. Mang chút ấm áp, chút lạnh lùng. Y Tử và Sweet ngồi đối diện nhau trong quán ăn nhỏ tại Senorrio.
- Dạo này thế nào? - Sweet cất tiếng hỏi phá tan bầu không khí im lặng giữa hai người
- Bình thường, như bao ngày, còn cậu? - Y Tử cười, vẻ lạnh nhạt
- Còn nhớ Bi không?
- Có gì đâu mà nhớ, đang nhớ chàng khác
- Nghe Dương Anh nói, Bi liên lạc với nó, còn hẹn khi nào về dẫn Dương Anh đi chơi nữa - Sweet liếc nhìn nàng nói
- Vậy sao? Tình cũ không rủ cũng đến hả? Bi nó vẫn còn thích Dương Anh mà - giọng thoáng vẻ chua chát nhưng không giấu nét cười
Không khí trầm lắng, mỗi người theo đuổi một dòng suy nghĩ riêng tư. Đến khi anh chàng phục vụ mang ra
hai dĩa bò xào khoai tây, Y Tử mới nói:
- Thôi ăn đi
Rồi không khí lại rơi vào im lặng. Bên này một bàn lặng im, ngược lại xung quanh ồn ã, náo nhiệt tiếng người, tiếng xe, tiếng nhạc ... tạo thành một không khí đặc trưng của Senorrio về đêm. Cũng cái bàn này, cũng một đêm thế này, ba người từng ngồi ăn chung, những tình cảm riêng tư đó, lòng ai cũng hiểu. Chỉ là không gian ấy, vào một thời điểm khác họ đã không còn ngồi bên nhau. Ở bên này có một người đã từng chứng kiến tình cảm của họ, khẽ thở dài sâu sắc. Một người đang ngồi đây cao ngạo quá đỗi, che giấu quá giỏi đến không ai nhìn ra, thông minh hơn bao người, lại ngốc nghếch trước tình cảm của một người kề bên. Một kẻ đã đi xa, lòng tự tôn còn lớn hơn tình cảm bao năm, dễ dàng rũ bỏ. Tóm lại chỉ là hai kẻ đáng thương trước tình cảm của mình. Ít ra trước họ, cô cảm thấy mình hạnh phúc hơn.

***

Dương Anh nhìn vào hình ảnh của mình trong gương, chợt thở dài, chợt cảm thấy mình có lỗi với Y Tử. Lại một chút cảm giác lo lắng sợ người khác phát hiện mình nói dối. Cảm giác thấy mình thật là xấu xa. Nếu người khác biết được thì sao? Sẽ không sao đâu. Nhưng còn Y Tử, còn Bi. Nếu Bi biết sẽ như thế nào? Bao câu hỏi cứ dồn dập ùa đến. Anh  có trách em không, liệu có giận mình không?
Liệu trong lòng anh có còn nghĩ đến Y Tử không?

Cô làm sao quên được những năm tháng sinh  viên. Anh luôn ngồi sau lưng Y Tử, thỉnh thoảng hai người quay lên quay xuống nói chuyện rất vui vẻ, lại còn trao đổi vài tờ giấy qua lại. Giờ bài tập thì rất tâm đầu ý hợp.
Đành rằng Y Tử thông minh, lanh lợi lại cao ngạo. Còn cô  đơn giản là không được thông minh như bao người khác, chỉ lấy cần cù bù thông minh. Nhưng vậy thì sao? Y Tử có gì hơn cô, có gì để tranh giành Bi với cô.
Cô xinh đẹp, trẻ trung, nhiều bạn bè yêu thích hơn Y Tử. Ít ra khi cô và Bi sánh đôi, mọi người đều sẽ nói rằng anh và cô rất đẹp đôi.
Biết bao giờ anh mới về để cho cô hết uất ức.
Sáng nay nghe Sweet nói rằng mẹ anh rất thích Y Tử. Còn cô, anh chưa từng hề nhắc đến về mẹ anh.
Lẽ nào, lòng anh còn nghĩ đến Y Tử.

Đầu dây bên kia đổ chuông, tiếng nhạc vang lên càng làm sự chờ đợi thêm kéo dài, rồi vọng lại những tiếng tút.. tút… Bi không nghe máy.
Dương Anh bấm vội một số khác. Đầu dây bên kia, giọng Sweet vang lên nhẹ nhàng:
-         Gì vậy Dương Anh?
-         Cậu đang ở nhà hả?
-         Ừh, vừa về tới nè
-         Hihi, lại đi với lão đạo diễn của cậu về àh
-         Không, mới đi ăn tối với Y Tử về nè, cậu ăn gì chưa?
-         Oh, Y Tử thế nào? Không biết chị ấy có còn nhớ đến Bi không? – Nói đoạn Dương Anh cân nhắc lại từng suy nghĩ của mình – Hồi này Bi có gọi cho mình, mình có nhắc đến chị Y Y với anh ấy. Anh nói rằng: Đừng bao giờ nhắc đến tên chị YY trước mặt anh ấy – chút ngập ngừng – Mình hỏi vì sao thì anh ấy không nói. Cậu có biết tại sao không?
-         Dương Anh àh, mình cũng không rõ lắm về chuyện này. Lúc trước mình có nghe Y Tử kể không đầu không đuôi nên mình không hiểu rõ lắm. Mình chỉ biết là lúc Bi đi, đã nói Y Tử hãy để cậu ấy an lòng mà ra đi, đừng làm cậu ấy vương vấn điều gì – ngưng giọng một lát, cô nói tiếp – Trước đây Bi rất lo lắng cho Y Tử, còn Y Tử cũng vậy, lúc Bi đi cậu ấy thường nghe bài “Gịot nước mắt màu đen”và chẳng nói gì trong suốt tháng. Lúc đó làm mình sợ muốn chết.
Dù sao đó cũng là quá khứ rồi – Dương Anh cố gắng che giấu nỗi chua xot trong lòng mình - Bi nói với mình năm sau anh ấy sẽ về, lúc này anh ấy đã mua cho mình rất nhiều quà, khi anh ấy về anh ấy sẽ tặng cho mình…

Gác máy. Hai người theo đuổi những hoài niệm khác nhau.
Năm ấy Sweet từng chứng kiến bóng hình Y Tử ngồi sau xe Bi, bóng dáng họ hòa vào ánh bình minh trên cầu Nanseo trông họ như một đôi tình nhân thực sự. Cũng những năm tháng ấy cô hiểu 2 người họ luôn hết lòng vì người kia.
Và năm ấy Dương Anh từng bắt một người hết lần này đến lần khác chạy xe hơn 2 giờ đồng hồ ngồi chờ cô ở quán nước trước cổng trường đại học. Ngày ấy cô vì quá si ngốc theo đuổi những ảo tưởng phù hoa mà đánh mất tình yêu của mình.
Hai người, hai suy nghĩ nhưung cùng một tâm trạng lại có thể hiểu thấu lòng một người ki.


Hoàng hôn đã mang anh về nơi xa lắm nhưng hãy cố hiểu cho em, lúc ấy hoang mang, thế nên không làm khác được gì…

Căn gác nhỏ. Tối đen. Chỉ có anh đèn đường vàng vọt soi rõ bóng cô gái nhỏ mặc áo tím như cái tên của mình – Đinh Y Tử. Nước mắt lặng lẽ rơi bóng đêm. Âm thầm chua xót biết bao.Chỉ có tiếng nhạc vẫn vang lên rộn ràng như khóc, như kể một mối tình sâu tận trái tim.

Một vài người khi đã yêu biết yêu
Dành trọn hết phút giây
Luôn muốn biết anh ở đâu
Làm chi những khi gọi phone không nghe
Dần dần bao nhiêu nghĩ suy vẩn vơ
Bồn chồn lắm lúc đau
Đêm đến cứ trôi vào tim
Lại một lần nữa khơi lên đôi lời ghen tuông

Có ai, muốn ghen, mang bao nhiêu đa nghi vào tim
Vách ngăn, mãi xa, lấp chôn đi vô tư hồn nhiên...ồ ô ô
Tất nhiên, nóng lên, đã có lúc em không là em
Đến khi, đã mất nhau, giá như em vậy chi đừng như thế

Điều gì làm đôi mi cay làm em loay hoay
Dường như muốn nói anh không (như)còn đây
Mãi đến lúc chia tay xa nhau giận hờn
Em như đang nhận ra cô đơn
Cứ cúi mặt xuống cố nhớ lần đó đã lỡ
Em bước đi không nhìn anh
Hãy cố hiểu cho em lúc ấy hoang mang
Thế nên không làm khác được gì.........


(Mời các bạn nghe nhạc nhé!)


Lời bài hát nghe buồn tha thiết vang lên trong đêm tối này, nào ai biết tâm tư của Y Tử đã đi đến đâu.

Lạnh – Juice Fruits Coffee
Bi nhìn chỗ ngồi bên cạnh khẽ bảo Y Tử:
-         Đến đây ngồi đi.

Y Tử cười bẽn lẽn dần cuối thấp đầu ăn hết ly kem như một đứa trẻ con mặt không giấu vẻ tiếc nuối còn thòm thèm. Bi ngồi cạnh bên nhìn cô sủng nịch hỏi:
- Muốn ăn nữa không?
- Không – Y Tử lắc lắc đầu – tốn tiền lắm mà ăn nữa thì thành heo chắc.
Bàn tay kia theo thói quen vuốt nhẹ đầu cô. Chút ấm áp, ngại ngùng len nhẹ giữa họ. Có lẽ đã sắp tựa vào vai nhau.

Nóng – căn phòng nhỏ của Y Tử ở Sennorio
- Đau bụng hả Y Y. Cậu có sao không – giọng Bi vang lên đầy lo lắng – lại đây nào – Bàn tay anh nhẹ nắm tay cô. Ấm áp biết bao. Sự chờ đợi này họ chờ đợi biết bao lâu. Cô- đứa con gái dám nghĩ, dám làm lại không dám thổ lộ lòng mình trước anh.

Giây phút này thật hay là mơ. Dù là trong mơ cô còn chưa dám nghĩ. Nhẹ tựa đầu vào vai anh. Vòng tay anh ôm chặt lấy cô. Những giây phút này, những xúc cảm này họ đã bao lần mong đợi nhưng cô thì chờ đợi, anh lại sợ làm cô tổn thương. Cũng là vì cô ngốc nghếch, anh cuồng sy song chẳng ai thố lộ.

Môi anh tìm kiếm môi cô, sự trung hòa giữa xúc giác và vị giác là những giây phút khó quên.
Bi bật cười khi nhớ lại năm ấy. Cô nhóc ngốc nghếch đó thật là khờ khạo, cứ giữ chặt lấy môi anh. Chỉ khi anh quát nhẹ: “đưa lưỡi ra” – lưỡi anh tách nhẹ răng cô, khám phá sâu trong miệng. Cái cảm giác hạnh phúc, lâng lâng khi chạm vào môi cô. Nó làm anh âm thầm muốn sở hữu, muốn chiếm đoạt cô cho riêng mình. Bàn tay anh nhẹ đặt trên ngực cô, di chuyển vào bên trong, qua từng lớp áo chạm vào cảm giác ấm nóng và mềm mại…Nếu cái ngày ấy, cái giây phút đó, Y Y còn không chút sáng suốt đạp vào bụng anh một cái rồi vùng dậy thì ngày đó anh chắc đã gây ra cái chuyện gì có thể làm tổn thương cô.

Khi đó anh đã bảo cô hãy để anh an lòng mà đi, đừng khiến anh vương vấn một điều gì nữa vậy mà anh lại không thể khống chế mình trước cô. Tình yêu của tuổi trẻ đầy ham muốn và sở hữu.
Không hiểu vì sao bên cô anh lại thấy an lòng.
Không hiểu vì sao trước cô anh dễ dàng hạ mình như thế.
Hai năm. Anh vẫn còn nhớ mãi cái đôi môi đó. Cô gái nhỏ bé ôm chặt anh từ phía sau như sợ lạc mất, run run giọng nói: “Năm phút nữa thôi! Đừng đi có được không?”
Năm chữ đó làm anh đau lòng biết bao. Biết trước biệt ly sao còn vương vấn.
Vậy mà cậu đã đi, không ngoái lại.
Nơi đây chỉ còn cô và hơi ấm của cậu còn sót lại để biết rằng đây không là giấc mơ.



Thứ Năm, 29 tháng 3, 2012

Bao điều ta chưa nói





 Entry 27/03/2012

Vẫn căn phòng 205 xưa, vẫn cái hành lang dài ngoẵng của trường Đại học Nan. Cây phượng già vẫn cằn cỗi tỏa những bóng râm mát mẻ của ngày hè. Đến mùa mưa lại xanh mướt nảy lộc đâm chồi.Vẫn bảng đen, phấn trắng, vẫn tường vôi trắng qua năm tháng đã lấm đầy bụi bẩn. Chỉ bàn ghế đã được thay đổi, ngăn nắp và sạch sẽ hơn xưa.

Entry 27/03/2011

Cái chỗ ngày xưa hay ngồi vẫn vậy, từ góc nhìn có thể bao quát được cả khoảng không trung của vườn táo sau trường. Cô - sinh viên hạng khá luôn chọn chỗ ngồi trong góc ở bàn thứ 2. Cậu - sinh viên học lực trung  bình, hay vắng mặt trong các giờ lên lớp, ngồi bàn thứ 3. Từ vị trí ấy cậu luôn có thể quan sát cô, từng ngày nhìn cô lớn lên, nhìn những đổi thay từ mái tóc xõa ngang vai đã dần được cột cao kiểu đuôi gà.

Ngày tháng cứ trôi qua, họ vẫn sống cái thưở hồn nhiên trong trẻo thời sinh viên, mặc những nỗi lo cơm áo gạo tiền. Ngày lại ngày nhìn những thay đổi của đối phương nhưng không thể làm được gì.

Entry 28/03/2012

Cây cầu Nanseo vẫn sừng sững trong mưa gió, mặc kệ bao sự đổi thay của con người.
Thành phố Sanyang một chiều. Bầu trời u ám, bao người vội vã trên con phố giờ tan tầm. Cô ngước nhìn trời, có lẽ sắp mưa. Cô mong đón được chuyến điện ngầm đến sớm, để mau về nhà, nghỉ ngơi sau một ngày làm việc mệt mỏi.

Trơi mưa. Cô nhớ cậu. Nhớ cái dáng người cao to, mái tóc bồng bềnh như nghệ sỹ. Nhớ chiếc mô tô ga dừng lại bên nhà chờ. Cái dáng vẻ thư sinh của cậu khi bấm số điện thoại của cô. Có một người từng vì cô làm tất cả. Có một người không như bao người, đối với cô thật quan trọng. Cầu Nanseo vẫn đông đúc từng dòng xe cộ. Ba năm trước, cây cầu này với cô thật là xa lạ. Giờ đây lại thân quen hơn bao giờ.

Trường Đại Học Nan tọa lạc trên một con phố nhỏ trên đường ĐTN, Quận Yangseo. Hai năm trước, cô dọn ra ngoài sống cuộc sống tự lập. Và chọn thuê một căn hộ nhỏ ở Quận Senorrio gần nhà anh. Hai căn hộ cách nhau một con hẻm khá sâu. Quận Senorrio nổi tiếng là khu phố ổ chuột của thành phố Sanyang, nơi đây tập trung nhiều dân cư nghèo, con hẻm nhỏ, mùa nắng với nhiều mùi hôi thối của phân chó, rác thải các loại, mùa mưa lại ngập nước đen sì, bốc mùi hôi tanh từ các chợ. Thời điểm một hai năm trở lại đây, Senorrio được nhiều nhà đầu tư, đặc biệt là chính quyền nhà nước chú trọng vào đầu tư xây dựng các chung cư cao cấp cho thuê dành cho giới văn phòng lẫn các chung cư giá rẻ dành cho tầng lớp lao động trong công cuộc thay đổi của thành phố. Chính nhờ những điểm đặc trưng mà giá cả thuê nhà ở Senorrio khá rẻ, dần tập trung được nhiều thành phần: dân nghèo, sinh viên, lao động, trí thức, ...

Hai năm qua, Senorrio từng bước phát triển và thay đổi theo chiều hướng tích cực. Hiện tại nhắc đến Senorrio, người ta không còn nghĩ đến những khu ổ chuột mà còn là những tòa văn phòng cao ngất, những khu phố ăn uống dài típ tắp với giá tiền rủng rẻng. Hai năm với những vật giá leo thang, thị trường tăng đột biến, cô đã hai lần dọn nhà nhưng quanh quẩn cũng không ra khỏi Senorrio. Những con đường, những tòa nhà nơi đây đã gắn bó với cô biết bao kỷ niệm. Đặc biệt là cây cầu Nanseo, cậu đã bao lần chở cô qua đây, dù là ngày hay đêm, cây cầu vẫn tấp nập những người qua lại. Nanseo không phải là cây cầu lớn nhất phố Sanyang, nhưng điểm đặc biệt là nó nối liền lưu thông giữa trung tâm phố Tây và giới thượng lưu mới nổi Châu Á.

Ngày này hai năm trước, họ vẫn thường  cùng nhau rong ruổi trên chiếc mô tô của cậu qua từng con phố, cùng nhau uống Ngọc Hướng Dương (một thương hiệu nước uống nổi tiếng dành cho giới trẻ tại San), cùng chạy qua những con hẻm nhỏ, thưởng thức Pudding Coffee và thích thú gọi thêm cho mình mỗi người một ly Straw Ice tại một quán nhỏ nhưng luôn đông đúc khách trong bến sông San.

Một ngày làm việc cật lực, cô đặt chiếc giỏ xách vào vị trí thường ngày, cởi bỏ áo khoác ngoài và quỳ sụp xuống giường. Hai năm rồi ! Sáng cô đến công ty làm việc, vị trí Marketing tại công ty gần nhà khiến cô luôn bận rộn với những hồ sơ, tài liệu. Buổi chiều kết thúc công việc cô lại mất một giờ thêm ba mươi phút nữa đi chuyến tàu điện ngầm đến Quận Yangseo bắt đầu lớp huấn luyện nâng cao năng lực.
Cuộc sống cứ xoay vòng những chuỗi ngày lặp lại. Công việc nhiều khi áp lực làm cô chán nản, nhưng nghĩ đến số tiền thưởng hậu hĩnh cuối năm là cô cố gắng tiếp tục. 24 tuổi - lần đầu tiên sau bao năm cô mới thấu hiểu nỗi lo cơm áo gạo tiền. Cô lẩm nhẩm đọc câu thơ một anh chàng cùng lớp thường đọc.
"Nỗi đời cay cực đương giơ vuốt
Cơm áo không đùa với khách thơ"


***
Thành phố Chicago cách Thành phố San- thủ phủ của Senorrio 12h bay

Tuyết rơi! Mùa đông lạnh giá tại Thành phố Chicago
Bên ngoài là những cơn mưa lạnh khắc nghiệt, là những con phố dài dày đặc tuyết. Người người khoác những chiếc áo lông to xụ. Tại thành phố này, quanh năm có một loại áo được ưa chuộng là áo layer.
Nhìn ra ngoài trời, Bi khẽ lắc đầu rồi nhét 2 tay vào túi áo lông để giữ ấm. Anh đi nhanh từng bước về nhà giữa bầu trời tuyết rơi, một màn sương dày đặc dần bao trùm con phố.
Gia đình Bi sang đây theo diện đoàn tụ gia đình đã hơn hai năm. Mặc dù khi ở San, anh rất thích đến thành phố Rain - mệnh danh thành phố của xứ sở sương mù và hoa anh đào. Bi đặc biệt thích không khí lạnh ở đây. Vậy mà khi sang đây, anh vẫn cảm thấy thật khó để thích nghi với cái lạnh "tàn nhẫn" này.

Năm 1998, Bi cùng sang California với ba mẹ và Duy Anh - cô em gái nhỏ 12 tuổi. Ban đầu họ sống nhờ tại gia đình của cô anh - cô thứ ba, là chị ruột của ba anh. Thời thế loạn lạc khi xưa cô cùng gia đình sang đây và xây dựng cho mình một cơ nghiệp kha khá. Dượng Alan - chồng cô là một người đàn ông đứng tuổi, hiền lành và kiệm lời, không bù lại tính xởi lởi của cô Ba. Tuy nhiên tính dượng khá giống với ông Khang - ba anh, vì vậy anh rể - em vợ lại hợp nhau hơn bao giờ hết.

Gia đình cô không có con trai, chỉ có 2 vợ chồng và 3 cô con gái,, người nào người nấy cao dong dỏng, mảnh dẻ song làn da ngăm đen, khỏe khoắn theo kiểu Tây lai. Một nhà 5 người sống trong căn nhà 3 tầng tại ngoại ô Thành phố California. Nay thêm gia đình Bi nữa là một nhà 9 người sống hòa thuận, khuôn phép.
Chị San - con gái đầu của vợ chồng cô Ba năm nay 24 tuổi, chưa lập gia đình. Tên chị là đặt theo tên thành phố quê hương. Đó là những kỷ niệm về quê hương mà hai vợ chồng cô lưu giữ lại. Dù thường ngày cô Ba đã phóng khoáng hơn trong việc nuôi dạy và giáo dục con theo kiểu Tây Phương. Còn dượng Ba thì vẫn giữ truyền thống nếp nhà, có vẻ dượng không cởi mở lắm với kiểu thoáng của dân Tây, dù rằng nhờ Tây vợ chồng dượng ăn nên làm ra. Hai đứa con kế của cô dượng là Đinh Lăng và Đinh Hương, tên Mỹ của nó là Lily và Mie. Lily và Mie khác hẳn chị San, dường như nó sinh ra tại Mỹ nên lối sống và tư tưởng của chúng thoải mái hơn. Còn chị San, chị qua đây năm chị mười tuổi, dù sao trong chị vẫn tồn đọng về một thành phố San sôi động và náo nhiệt, chị thích được về thăm San khi có dịp.

Thời gian 2 tháng đầu tạm sống tại nhà dì Ba đã khiến gia đình Bi quen hơn với cuộc sống nơi xứ lạ quê người. Cô Ba anh không có con trai nên rất cưng anh, điều đó khiến Bi cảm thấy mình ấm áp hơn khi ở nơi này.
Thời gian đầu cô Ba cho Bi chiếc xe 4 chỗ cũ của gia đình để anh và ba anh đi học và thi bằng lái. Sau đó gia đình anh mua thêm một chiếc Mer mới để ba anh dùng hằng ngày. Ông đã xin được công việc thợ điện tại Sở tại và gia đình anh chuyển ra riêng sống cách nhà cô Ba 2 giờ đồng hồ. Duy Anh - bây giờ là Annie đang theo học High School gần nhà cô Ba anh. Buổi trưa, Annie đến nhà cô Ba nghỉ ngơi rồi tiếp tục quay lại trường vào buổi chiều.
Bà Tyra mẹ anh hiện tại chưa có việc làm, vẫn đang ở nhà nội trợ. Bi thì đang theo học Collecge tại Chicago và sống luôn ở đó, thỉnh thoảng anh về California thăm gia đình.
Tại Chicago, Bi bắt đầu cuộc sống của mình bằng vốn tiếng Anh thời trung học, qua đây tiếp xúc nhiều như ngôn ngữ thường nhật, trình độ nghe nói của anh được nâng cao hơn hết dù anh đã bước sang tuổi 22. Chàng trai trẻ với bao ước vọng và hoài bão tương lai lao vào công việc làm thêm tại siêu thị lớn tại thành phố. Anh phụ trách kiểm hàng, báo cáo vào cuối ngày. Công việc không nhàn hạ cũng không hẳn nặng nhọc mang đến cho anh 600 usd/tháng.
Cuộc sống  sinh viên xoay vòng với việc học và làm thêm, thi thoảng Bi nhớ San, anh muốn về thăm lại thành phố quê hương. Nửa muốn về định cư, nửa không muốn chôn vùi tương lai mình nơi đó. Những suy nghĩ đó cứ quấn lấy anh. Niềm vui và nỗi buồn cô đơn xoay mãi, làm anh mệt mỏi.

***

Dương Anh mỉm cười hát vang bài If you love ... Không khí trong KTV ồn ào và sôi động hẳn lên. Dương Anh như cô gái nhỏ, con én nhỏ được mọi người yêu thích. Ánh mắt ngưỡng mộ của những chàng trai trẻ nhìn cô. Dương Anh tốt nghiệp khoa Du lịch một trường nổi tiếng của thành phố San, từng là hoa khôi của Khoa và hiện đang là người mẫu nghiệp dư cho một số tạp chí trẻ. Có giọng hát nhẹ nhàng, khuôn mặt xinh xắn, là giấc mộng của bao anh chàng. Cuộc sống hằng ngày cô hay tiếp xúc với nghệ sỹ càng làm cuộc sống thêm phần thi vị.

Trong mắt các chàng trai trẻ, Dương Anh là cô gái độc thân,xinh xắn vui vẻ. Nhưng đêm về, cô vẫn luôn trò chuyện với một chàng trai trẻ cách xa cô một vòng trái đất. Anh là tình yêu của cô. Chia tay mối tình đầu. Cô giữ mình cô đơn trong tất cả mọi chuyện. Chưa đủ chấp nhận một ai đó. Anh - một thời theo đuổi cô, khi ấy cô có chút tình cảm với anh nhưng còn giữ vẻ trẻ con để rồi đánh mất. Anh người một thời cô tiếc nuối, giờ lại quay về bên cô. Cô đã trưởng thành, biết gìn giữ tình cảm của mình sau bao mất mát. Dù lạc mất nhau sau bao năm tìm lại, dù cách xa nhau một vòng trái đất, anh vẫn là của cô, vẫn thuộc về cô như bao người nói :" Cái gì đã là của mình thì tất phải tranh giành, vẫn thuộc về mình". Đôi khi bên anh, cô đã thầm nhủ như vậy. Song đôi lần cô cũng không quên một người xưa, một người đã luôn bên anh trước khi đến với cô.

***

Phố Langes chiều mưa nhẹ
Đã vào mùa mưa. Kha Trúc với tay nghịch ngợm những hạt mưa rơi rơi qua ô cửa sổ. Bàn tay bé nhỏ trắng trẻo tung tẩy trong mưa nghịch ngợm. Cô bỗng nghe tiếng nhạc khe khẽ vang. Kha Trúc mở cửa phòng, rón rén bước ra ngoài. Trong phòng Ngọc Bích đang nằm nghe "Rain" của Jay Chou. Trúc mỉm cười trước bộ dáng nghiền ngẫm trong âm nhạc của chị, nó giống một người. Thoáng nghĩ cô khẽ khàng bước về phòng. Nơi này, nơi đó anh và cô đã chia xa. Tình yêu là cái cảm giác muốn chở che và bảo bọc cho người mình yêu. Với cô cũng vậy. Ngày trước cô quen anh khi lang thang trên net, nhà anh cách cô hai giờ đồng hồ mô tô chạy, song cuối tuần anh lại đến đón cô đi chơi và khẽ gọi cô là con mèo nhỏ của anh.
Hai năm qua, chuyện như mới xảy ra ngày hôm trước, cô vẫn nặng lòng với một người ngày ngày đứng dưới nhà chờ cô học bài xong, chở cô đi nhà thờ rồi lại quay về phố San. Bất chấp nắng, mưa. Nơi đó có một người, một chiếc mô tô đồng hành cùng đợi cô
Cô không vượt qua được sự ngăn cản của ba mẹ vì anh không theo đạo, bất kể lời khuyên của Ngọc Bích. Anh và cô chia tay trong sự lặng im. Hai tháng sau anh đi Mỹ theo diện đoàn tụ gia đình.
Ngày đó, tháng đó đã qua, cô lúc nào cũng thấy mình nợ anh một lời xin lỗi. Nhưng cô không có cơ hội để thực hiện điều đó. Không có can đảm để đối diện trước anh, email cô không dám gửi. Sâu trong trái tim còn có bóng hình kia. Nhiều lần cô cứ ngỡ anh sẽ quay lại nhưng mà chỉ là trong những giấc mơ. Mất đi anh rồi cô mới hiểu tình yêu anh dành cho cô còn nhiều hơn cô nghĩ đến vạn lần. Rồi cứ thế cô tự nhủ: Anh đã quên cô thật rồi!

***

- "Bi đang làm gì vậy, gặp tui một lát có được không?"
- "Sao vậy? Có chuyện gì ah. Cậu đang ở đâu vậy?"
- "Tui đang ở Tháp Pha Lê, cậu đến được không?"
- "Ok, chờ tui dưới chân tháp nhé" . Nhắn vội dòng tin qua điện thoại. Bi dọn dẹp đồ đạc và báo cho ông anh họ hôm nay cậu về sớm. Phóng xe về hướng tháp Pha Lê, cậu ngó vội đồng hồ và thầm nghĩ 16h30', giờ này kẹt xe, đến được chỗ hẹn với Y Tử cũng đến 17h30'
Khi cậu đến nơi, Y Tử đang ngồi đợi cậu bên công viên Gala chạy vội ra. Từ xa cậu nhận ra cô mặc áo sơmi màu tím than, quần tây đen, tóc buộc gọn đang băng qua vạch trắng qua đường, Bi chú mục vào đôi giày búp bê trắng có nơ của cô, cậu cười mỉm: Đồ con nít. Quăng mạnh chiếc nón bảo hiểm về phía cô cậu cười nhẹ: Giờ đi đâu
Y Tử khẽ cười đáp: Đi đâu cũng được, miễn sao có chỗ đi là được!
Bi cười hỏi: Ăn gì chưa?
- Đang buồn, không muốn ăn
- Có chuyện gì hả? Lại liên quan đến anh chị cậu hả?
- Ừh, tui đang bực bội đây, cậu nghĩ coi có tức không?
- Ừh, vậy mua Ngọc Hướng Dương ra Gala kiếm chỗ ngồi uống nhen
Công viên Gala ban đêm, nhờ ánh đèn đường ánh sáng từ Cao ốc đối diện hắt sang những vệt sáng. Bi và Y Tử ngồi ở ghế đá, hòa lẫn vào những cặp tình nhân xung quanh. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, trông họ cũng như bao đôi tình nhân khác.Một người ngồi nghe là cậu, còn Y Tử nói liên tục về câu chuyện lúc chiều xảy ra tại nhà cô. Khi cô dứt lời, tất cả chìm trong im lặng.
- Sao cậu ngốc thế! Dù có tức giận gì cũng phải ăn cơm, không thì kiếm chút gì đó ăn đi, lỡ bị bệnh rồi thì sao. Cậu cứ quan tâm đến việc nhỏ mà không nghĩ đến việc lớn hơn hả?
- Kệ mình, mình như vậy thì sao.
- Thì tính cậu vốn vậy mà

Y Tử lặng im, cô hết đung đưa đôi chân trần, mắt chăm chú nhìn xuống đất rồi lại lắc lắc ly Hướng Dương, đưa lên hút một hơi, đến khi chỉ còn chút đá lại chăm chỉ lắc đều. Bi nhìn dáng vẻ vội vàng của cô nói:
- Mình thích để tan ra rồi uống, như vậy vừa thơm vừa ngon mà không ngọt nhiều.
Y Tử nhìn anh rồi cụp mắt tiếp tục nhìn đôi chân trần của mình đang đung đưa.

- Y Tử, học xong cậu làm gì?
- Mình không biết nữa, ban đầu mình thi vào đại học Nan là để học Thiết kế Thời Trang, nhưng bây giờ mình lại muốn học Ad. Còn cậu?
- Mình thích máy tính mới theo học ngành này. Vậy ra trường cậu làm gì?
- Mình chưa biết nữa, ba mẹ mình tính cho mình sang Mỹ học mà mình không chịu, sợ sang đó bị khủng bố lắm, mà mình thì thích đi Nhật hơn. Nhưng lại sợ đi xa. Không tưởng tượng nổi bản thân mình đi đến một đất nước nào đó xa lạ, xung quanh không có ai, mình sợ lắm.
Bi bật cười, bàn tay không kiềm chế được xoa xoa đầu Y Tử:
- Toàn lo nghĩ lung tung, làm như ở đâu cũng có khủng bố không bằng. Cho dù có cũng đâu tới lượt cậu
- Xí, ai mà biết đâu được - Y Tử chống chế
- Đói không? Lát về mình mua cho cậu cái bánh bao ăn nhé
- Thôi1 Mình không đói
- Vậy ăn gì không, mình mua cho cậu
- Không, mình không thấy đói
- Không đói cũng ăn, nhịn hoài bị đau dạ dày làm sao?
- Chời! Mình bị viêm dạ dày rồi mà, giờ đau cũng là chuyện bình thường
- Ừh, lo mà giữ gìn đi, đến khi cậu đau rồi cậu sẽ hiểu cái cảm giác đau đớn đó, mình cũng từng bị, đi chữa bệnh hai năm mới hết đó.
- Ừh, chắc là không sao đâu
- Muốn ăn gì nữa không?
- Không, mình no rồi!

Ánh đèn đường giăng giăng, chiếu sáng bức tường bên Cao ốc bên kia. Tầng một là hệ thống nhà ăn cao cấp dành cho khách nước ngoài. Y Tử chăm chú nhìn những cái bóng đang nhảy múa trên bức tường kia, thoáng chốc nhìn lại bên này thấy đôi tình nhân ngồi gần đó đang hôn nhau, bỗng dưng nghĩ đến Bi đang ngồi bên cạnh, vẻ mặt thoáng chút ngại ngùng.
- 9h rồi mình về nhen, con gái đi khuya không tốt đâu
- Ừh, về đi
Chiếc mô tô chạy qua con phố dài trên đường H. mang theo chút hơi lạnh của sương đêm.
- Mình mua cho cậu cái bánh bao mang về ăn nhé
- Thôi mình không đói

Bi không nhớ ngày hôm đó anh đã trả lời ra sao với Y Tử khi cô hỏi anh về tương lai và mơ ước. Chỉ biết rằng đêm ấy với anh là một đêm mất ngủ khi đôi mắt dường như gần mà dường như xa xăm của Y Tử hiện ra, thay thế khuôn mặt của Kha Trúc. Còn một tháng nữa thôi anh sẽ có câu trả lời từ Đại sứ quán Mỹ. Anh không biết mình sẽ làm gì trước đôi mắt xa xăm của người con gái đó. Cô là ẩn số, khi vui, khi buồn thất thường như cái thành phố San này. Khi cô yêu đời, lạc quan khi thì u uẩn nhìn đời một mảng đen tối. Thật là khó hiểu. Còn với Y Tử ngày hôm đó cô thấy lòng mình run lên khi ngồi sau xe anh, lưng áo Bi một khoảng mồ hôi ướt loang lổ chạy đến đón cô. Đêm đó là một đêm thật ấm áp, ấm áp nơi lòng cô. Một đêm ngủ ngon mà không biết bên kia một người vì cô mất ngủ.


Thứ Năm, 22 tháng 3, 2012

Nỗi đau trong lòng

Có chút gì đó lan nhẹ trong con người cô. Tình yêu và ước vọng của tuổi đôi mươi đã tắt dần trong tâm trí. Cô tự hỏi những nỗi đau đến với cô bao giờ sẽ chấm dứt. Bật khóc, cô lặng lẽ đứng yên và nhẹ bước đến bên khung cửa sổ. Tòa cao ốc buổi nắng sớm, ánh bình minh nhẹ len lỏi qua rèm cửa, soi vào nhà cô gái, soi cái bóng trải dài của cô bên thành cửa. Vẫn cái dáng vẻ bình lặng ấy, tựa đầu vào bên cửa sổ. Lúc này cô cần lắm một bờ vai hay một vòng tay của ai mà cô có thể tin tưởng được, để khóc, để cho đỡ đau lòng.
Cô khóc, những giọt nước mắt cố kiềm nén cứ thi nhau chảy, khó khăn lắm để không bật ra tiếng nấc, tiếng sụt sùi. Nhìn vào khuôn mặt cô lúc này đang nhăn nhúm đau khổ, nào có ai nghĩ rằng đây là gương mặt của cô gái tuổi hai mươi.

Mặt trời đã tiến dần về phía khung cửa sổ. Hắn cũng đã để tâm đến bức màn màu nâu vàng của nhà cô gái. Như thường lệ, gã khẽ chiếu những ánh vàng chang chói của sớm mai, thi nhau tấn công qua bức màn cửa.  Bỗng hắn nhẹ rút lui và dừng lại một chấm nhỏ trên bàn chân trần của cô gái. Nàng đang ngội tựa lưng vào tường, người rũ rượi như một tàu lá chuối héo. Nàng vẫn khóc song những giọt nước mắt đã thưa dần, có lẽ nàng không còn đủ sức để khóc nữa.

Cô gái vẫn ngồi với tư thế đó một hồi lâu. Có lẽ nàng mệt mỏi quá. Hiện giờ nàng cần phải nghỉ ngơi. Bàn tay phải vin vào của như một người cầu cứu, dùng sức để đứng dậy, mệt mỏi bước về phía giường. Nàng muốn ngủ sau những mệt mỏi nhưng thân xác dường như rã rời. Có một cái gì đó đè nặng trong tâm trí, tưởng như không còn đủ sức để làm bất cứ việc gì. Oằn oại trở mình, cố nhắm mắt tìm giấc ngủ mà nỗi đau cứ hiện về làm nàng rơi nước mắt. Nàng khóc. Những giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt nhăn nhúm, rơi trên má, nhẹ nhà thấm vào gối. Nhìn nàng giống như một kẻ tội đồ đang hối hận, dằn vặt cho những việc mình đã làm. Thật đáng kiếp.

Tuổi hai mươi ưh! Phải! Nàng còn trẻ. Nàng có quyền vui vẻ cười đùa, song người khác không hiểu những lời nói của nàng, họ cho rằng đó là sự khinh bỉ, sự sỉ nhục mà nàng dành cho họ. Những câu nói làm nàng buồn, đau, rũ rượi cả xác thân. Nó đánh vào tâm hồn đang khép chặt vì thương tích của nàng. Nàng không đáng bị đối xử như vậy.
Phải. Nàng có một quá khứ buồn đau. Hiện tại nàng muốn quên nó đi ở một xã hội mới nhưng người ta không chấp nhận nàng. Nàng không muốn sống hoài với quá khứ mà hiện tại lại bắt nàng song hành cùng nó... Nàng lắc lắc đầu để cố xua đi những ý nghĩ về quá khứ. Nó tối đen và đầy rẫy những cơn ác mộng. Không có gì đâu đớn hơn là nỗi đau bị ruồng bỏ và hành hạ về da thịt.

11h30'
Nàng dậy. Ngồi thẫn thờ ở mép giường bên phải. Khuôn mặt sau giấc ngủ chập chờn vẫn còn đầy nét suy tư. Lòng nàng vẫn còn nặng nề lắm. Nhưng nàng phải đi tắm, nhất định phải đi đến giảng đường. Nàng nhất định phải gặp hắn. Nhất định nàng sẽ cười với hắn, chỉ có như thế nàng mới thấy nhẹ lòng hơn
Ừh. Thì nàng biết  ngày mai rồi trời sẽ lại sáng. Nhưng làm sao có thể thoát khỏi cảnh đau lòng của ngày hôm nay. Hy vọng khi đến giảng đường, khi gặp hắn rồi, nàng sẽ cư xử thành thật với chính nàng hơn.

Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2012

Tình yêu lặng lẽ (Chương 1 - Chương 2)

Anh. Lặng lẽ đến và rồi lặng lẽ đi. Lặng lẽ rời xa cô trước khi cô kịp nói lời chia tay. Cô cứ ngỡ mình sẽ cảm ơn trước sự ra đi của anh, chỉ là cô thấy sự ra đi quá bất ngờ và cô tức giân. Sự giận dữ của một người phụ nữ luôn được nuông chiều như cô. Hôm nay lại thất bại trước một người đàn ông như anh. Chẳng phải là đáng cười sao?


Lặng lẽ!
Những gì liên quan đến anh, cô chỉ có thể dùng một từ "lặng lẽ" để diễn tả. Thoáng nghĩ, cô lại bật cười. Anh đi cuộc sống của cô vẫn bình thường như bao ngày, không thiếu người đưa đón, chỉ là người đó không phải anh.

Chương 1: Ta đã từng gặp nhau

Chiếc Roy chạy nhịp nhàng qua từng con phố BK ồn ã những buổi chiều tan sở và dừng lại trước Macr - cửa hàng thời trang nổi tiếng tại BK. Nghi Vy nhanh chóng đi thẳng vào trong quầy tiếp tân và thoáng sau cô đã xuất hiện cùng chiếc váy Rosaline nổi tiếng trong tuần lễ thời trang tại Paris vừa qua. Nhẹ nhàng yên vị rồi khẽ bảo:
- Đi thôi, X.O
Ông tài xế khoảng gần 50 tuổi, vẻ còn tráng kiện nhẹ cười đáp:
- Vâng, thưa cô

......

Red Sun - Biệt viện nổi tiếng về những buổi tiệc thượng lưu dành riêng cho giới events tại BK.
Nghi Vy đón lấy một ly Larresingle tại người chiêu đãi, đưa mắt quan sát mọi người. Cô chú mục vào người đàn ông veston đen, áo sơ mi hồng phấn. Màu này rất kén đàn ông mặc nhưng anh khoác trên người lại rất hợp thời trang. Giữa những đám người tiếng trong giới events, nơi anh toát lên vẻ lịch lãm pha chút nghệ sỹ. Chiếc răng khểnh làm tăng thêm nụ cười duyên dáng nơi khóe miệng. Thỉnh thoảng anh lại nghiêng người cười nhẹ với cô gái xinh đẹp đang khoác tay bên cạnh. Nghi Vy bước về hướng anh, đưa cánh tay trắng hồng làm động tác xã giao cười nói:
- Marc - Rất vui được gặp anh
Anh nhìn cô thoáng ngỡ ngàng, đưa tay cười đáp:
- Vy Vy, rất vui gặp lại em

Cái bắt tay khẽ khàng, chút hơi ấm ngượng ngạo giữa hai người. Người đàn ông mặc veston đen, dáng người đậm cười hỏi:
- Cậu Marc, cậu và Vương tiểu thư quen nhau sao?
Marc thoáng nét cười anh đáp:
- Khi du học tại Anh, chúng tôi là đồng môn
Người phụ nữ mặc chiếc váy Channel xanh, vừa nhìn đã nhận ra là bà chủ Biệt viện nổi tiếng này - Thân Thường Uyển tiếp lời:
- Chắc hẳn hai người đã biết rõ về nhau. Buổi tiệc lần này đánh dấu sự gia nhập của Vương tiểu thư vào giới events này. Mỗi năm Red Sun luôn chào đón những nhân tài mới, đồng thời cũng loại những vị trí không có sự phát triển. Mùa hè năm vừa rồi, Vương tiểu thư đã thành công trong sự kiện quảng bá cho tập đoàn Lăng Liên phát triển ở thị trường nước ngoài. Doanh số thu về hơn dự định ban đầu là 18 ngàn Mỹ kim. Vì vậy cô ấy xứng đáng cho vị trí tài nữ trong năm nay, được đứng ngang hàng với các bậc tiền bối lâu năm trong đó có cậu
Bà ý nhị cười dứt lời.
Đám đông không biết đã vây quanh Thân Thường Uyển lúc nào, vỗ tay nồng nhiệt
Nghi Vy mỉm cười để che bớt nỗi lo lắng trong lòng đáp:
- Rất hân hạnh được làm việc chung với mọi người. Từ hôm nay rất mong được sự giúp đỡ của mọi người.
Nghi Vy vừa dứt lời, anh chàng mặc áo sơ mi vàng mỡ gà, trông khá điển trai, lịch lãm. Dù ăn mặc đơn giản nhưng nơi anh toát lên sự điềm tĩnh song thân ái bước đến bên cô.
- Chúc mừng em gia nhập giới events, đặc biệt là gia nhập vào tập đoàn Phong thị. giới events cho dù có nhiều quy tắc thì quy tắc đầu tiên em nên làm là cởi bỏ bản thân để được thoải mái, như vậy em mới toàn tâm vào công việc được.
Nghi Vy nhìn anh thầm đánh giá thì đã thấy anh đổi rượu qua tay trái tự bao giờ, bàn tay phải đưa ra nhìn cô nói:
- Tôi là Trương Á Bình - Điều hành tập đoàn Phong thị
Vy Vy nghe như sét đánh ngang tai: Trương Á Bình - Thần tượng của giới events Anh quốc năm năm trước, hóa ra giờ ẩn danh nơi này.
- Tôi là Kevin - Chế tác Phong thị
- Tôi là Elêna - Thiết kế Phong thị
- Tôi là Hứa Giang Phi - Nhà sản xuất
....
Cô lần lượt bắt tay những người của Phong thị tham gia bữa tiệc tối nay. Tất cả đều là những tinh anh của Phong thị. Họ đã phấn đấu qua nhiều vong loại mới có thể vào được Phong thị. Để giữ vững cái ghế đang ngồi cũng là những phấn đấu hết mình bởi hàng năm có biết bao đối thủ cạnh tranh, quyết tâm vào Phong thị.

Phong thị là tập đoàn nổi tiếng trong nước, đặc biệt trong giới quảng cáo, Phong thị thu hút được nhiều nhân tài tụ họp. Phong thị nắm giữ được nhiều hợp đồng với các đối tác nước ngoài trong việc quảng bá, tuyên truyền hình ảnh, thương hiệu trong nhiều lĩnh vực.
Hàng năm đều có các cuộc tuyển chọn nhân tài nhằm đổi mới cái cũ, tiếp nhận cái mới. Trong môi trường cạnh tranh khốc liệt này, để cứu lấy bản thân khỏi sa thải, ngoài việc học hỏi kiến thức, tiếp thu kih nghiệm, còn phải có cái gốc rễ là ý tưởng và năng lực mới mong bám trụ lại.
Chính vì vậy Phong thị là nơi nuôi dưỡng nhân tài tốt nhất.

Tin tức về Vương Nghi Vy - nhân tài mới tại Anh của giới events  năm nay đang ở thành phố B.K. Hiện đã gia nhập vào tập đoàn Phong thị và nắm giữ vị trí Trưởng phòng Marketing, điều động hơn trăm nhân sự của bộ phận Marketing lan khắp công ty. Ngay ngày thứ hai đầu tuần, vừa bước đến cửa tòa nhà Ann cao cấp của tập đoàn Phong thị, Vương Vy Vy đã bắt gặp bao ánh nhìn về phía minh, soi mói có, ngưỡng mộ có, ganh tỵ, khinh thị, .. cô đều thấu rõ cả. Bất chấp mọi ánh nhìn đó, Vy Vy bước thẳng về phía thang máy dành cho nhân sự cấp cao. Vào giờ cao điểm như thế này, chỉ có thang máy của bộ phận cao cấp là yên tĩnh, Vy Vy nhấn nút lên tầng 15. Cửa mở ra, Vy Vy chuẩn bị bước vào chợt nhận ra người đàn ông đang đứng trong thang máy mỉm cười nhìn cô chính là người đàn ông mặc áo sơ mi màu mỡ gà hôm qua cô đã gặp trong buổi tiệc ra mắt. Anh ta chính là Trương Á Bình - Điều hành Phong Thị.
Vy Vy bất chợt thấy lúng túng trước ánh mắt của người đàn ông này, đang phân vân giữa suy nghĩ nên vào hay không thì Trương tổng đã lên tiếng:
- Vương tiểu thư chưa vào hay sao?
Cô thoáng bối rối, rồi nhanh chân bước vào cười đáp:
- Chào buổi sáng, Trương tổng.
Không khí trong thang máy chìm vào im lặng.Đến tầng mười lăm, Trương Á Bình cất lời:
- Trưởng phòng Vương, chính thức chào mừng cô gia nhập Phong thị - khóe miệng nở nụ cười, bàn tay đưa ra giữa không trung nhìn cô như chờ đợi.
- Cám ơn Trương tổng - Vy Vy đưa tay về phía Trương tổng, cảm giác cô còn níu giữ lại là sự ấm áp đến bất ngờ.
Sáng ngày hôm ấy, Trương Á Bình đích thân đưa Vương Vy đi giới thiệu với các bộ phận. Gần trưa cô mới chính thức về bộ phận Marketing ra mắt. Bộ phận Marketing và Thiết kế nằm chung dãy C ở tầng 15 song hai không khí lại khác nhau một trời một vực. Phòng Marketing luôn ồn ã vì dân số lên gần trăm thì ngược lại Phòng Thiết kế chỉ vẻn vẹn 5 người nên không khí có phần yên tĩnh. Hai bộ phận này cùng chung một người quản lý trực tiếp là Kevin - Chế tác trực tiếp của Phong thị.
Êlêna với vai trò là Trưởng phòng thiết kế đưa Vy Vy đi giới thiệu với bộ phận thiết kế và Marketing. Bộ phận Marketing gần trăm người, chia nhỏ ra thành nhiều bộ phận như: Truyền thông, Copy - writer, Hoạch định khách hàng, IT, ....Vì thế Êlêna chỉ giới thiệu cho cô những nhân vật chủ chốt của từng bộ phận. Tại đây Vy Vy có thể chọn ra cho mình những trợ thủ đắc lực để cùng cô hợp tác trong việc xây dựng một thương hiệu mới có thể đánh bại thương hiệu Hoa Mặt Trời của đối thủ Đường gia.
Gần giờ cơm, Vy Vy trở về phòng làm việc của mình, theo sau là 3 trợ thủ cô đã chọn.

Chương 2: Không ăn được thì đạp đổ

Tại Đường gia.
Đường Minh Vỹ chỉ tấm hình chụp Vương Vy Vy và ba trợ thủ của mình vào phòng làm việc được đăng trên báo Tân Giang buổi chiều hỏi:
- Cậu có cách nào giải quyết tình hình bấy giờ không?
Người đàn ông mặc vest đen ngồi ở salon chăm chú nhìn vào chiếc laptop trên bàn đáp:
- Người thứ hai, tóc ngắn, mặc vesst nam, đi giày mọi, nhiều phụ kiện thời trang đi cùng tên của cô ta là: Mandy Minh Tuyết Tâm, là nhân tài Phong thị thu thập được vào năm thứ 4 Phong thị thành lập. Đã lập nên nhiều chiến tích, là người đưa ra những Ideas thú vị tại Phong thị.
- Người thứ ba là Đồng Vỹ, chủ lực truyền thông và thiết kế tại Phong thị
- Người cuối cùng là Lăng Tiểu Hoạch, tốt nghiệp chuyên ngành IT, chưa có tiếng tăm gì - Gã xoay màn hình về phía Đường Minh Vỹ, ngả người ra salon nói tiếp - Mọi tin tức đã được gửi vào email riêng của cậu, phần còn lại cậu có thể tự xem.
- Vương Vy chọn Đồng Vỹ và Minh Tuyết Tâm còn có lý do, nhưng tại sao cô ta lại cho Lăng Tiểu Hoạch chưa có thành tích gì để giúp đỡ cho Events sắp tới của cô ta? Cô ta còn có ý gì nhỉ? - Đường Minh Vỹ cắn bút hỏi
- Mặc kệ là cô ta muốn làm gì, đã chống đối lại Đường gia chỉ có con đường .... - Gã vest đen làm động tác cứa ngang cổ.


                                        ****
Ngày thứ hai đi làm tại Phong thị, phòng làm việc của Vương Vy được thêm vào bàn ghế, không gian chia nhỏ ra cho ba trợ thủ còn lại. Kế bên chiếc bảng nhỏ đề Trưởng phòng Marketing có thêm chiếc bảng nhỏ có chữ Events tháng năm được Lăng Tiểu Hoạch làm handmade. Vương Vy nhìn chiếc bảng nhỏ bất giác mỉm cười. Đâu đó hai năm trước, cô từng là một Lăng Tiểu Hoạch của bây giờ. Hai năm trước trên bến tàu đó, có một người đã cùng cô ngắm ánh bình minh trên biển, có một người hứa hẹn không rời xa cô.
- Chị Venus - Vy Vy giật mình nhìn Tiểu Hoạch  đang ôm đống sổ sách trên tay. Đống sổ sách còn cao quá người cô.
- Sao em lại tự mình mang lên đây, phòng Kế hoạch không có người àh? - vừa nói Vy Vy vừa đưa tay mở cửa rồi tránh một bên cho Tiểu Hoạch bước vào
Phòng trong Minh Tuyết Tâm và Đồng Vỹ đang ngồi trên bàn làm việc, vẻ mặt bất mãn nhìn Vy Vy bước vào, Đồng Vỹ trông có vẻ bình tĩnh hơn, ngược lại Minh Tuyết Tâm thì không thế, cô ném ngay tập tài liệu lên bàn và quát lên giận dữ:
- Venus, cô dựa vào gì mà nghĩ bốn người chúng ta có thể làm tốt dự án tháng năm. Một mình cô điên đủ rồi, còn muốn chũng tôi điên theo sao.
Vy Vy không đáp, nhưng cô nhận thấy ánh mắt Đồng Vỹ đang chờ nơi cô một câu trả lời, cả Tiểu Hoạch cũng thế. Vy Vy ngồi vào ghế của mình, ánh mắt lướt qua ba người rồi đáp:
- Mandy, tôi biết chỉ dựa vào bốn người chúng ta thì khó thể hoàn thành dự án tháng năm - ngừng một lát, cô tiếp- song về sức người chúng ta đã có bộ phận thiết kế giúp đỡ, còn về tài trí thì bốn người chúng ta chỉ cần dùng chính thực lực bản thân mình để làm tốt Events tháng năm, dốc sức mình để làm đánh bại Đường gia.
quay sang Mandy, cô tiếp:
- Chị Mandy, tôi đã xem qua hồ sơ của chị trước khi ngồi vào chiếc ghế này. Chị là Ideas nổi tiếng tại Anh trước khi đầu quân vào Phong thị. Sau này mang cho Phong thị hàng loạt bảng thành tích trong năm, đặc biệt là tôi đã từng xem qua Ideas "My Love" chị viết và quyết định dùng Ideas này cho dự án tháng năm - Còn Đồng Vỹ, tôi biết anh là người tinh nhạy. Mong hai người sẽ cùng tôi hoàn thành tốt dự án lần này.
- Thế còn Tiểu Hoạch - Sắc mặt của Mandy đã bớt căng thẳng, cô hỏi
- Tiểu Hoạch sẽ tiếp nhận sự giúp đỡ của bộ phận IT riêng biệt, cô ấy sẽ truy lục các acount do Đường gia hay ai đó có ý đồ phá hoại và bảo trì server trong thời gian ba tháng truy cập Events tháng năm.
Tình hình đã có vẻ bớt căng thẳng hơn sau cuộc nói chuyện ngày hôm đó, Phòng Events tháng năm luôn im phăng phắc, chỉ có Tiểu Hoạch đôi khi chạy ra ngoài rồi lại quay về.
Bên Đường gia cũng im lặng chưa có kế hoạch gì.





Thứ Tư, 23 tháng 11, 2011

Nước mắt muộn màng


Chi Mai ngật ngưởng đi vào toa-lét. Mùi rượu bia, thuốc lá và một số chất kích thích lẫn lộn làm cô thấy ngột ngạt khó thở. Cô ráng kiềm nén sự khó chịu đang xộc lên đến mũi. Bao nhiêu chất tiếp thu từ tối đến giờ làm cô thấy mệt mỏi đang chực trào ra ngoài, khó thở. Cô xộc vào toa lét nữ, để rồi gục đầu vào bồn rửa, chẳng còn kịp nhận thức điều gì. May là lúc ấy con nhỏ Hạnh Nguyên vào toa let tiện thể kéo cô ra theo nhập chung vào nhóm Bay đêm của tụi nó, nếu không cô chẳng biết lúc đó mình ra sao nữa.

Chi Mai tỉnh dậy đã gần 11 giờ sáng, bên cạnh nó con nhỏ Hạnh Nguyên đang say ngủ, mái tóc dài uốn lượn của nó che phủ mặt, song nhìn nó Chi Mai biết rằng hôm qua nó đã lắc thật đã nên cũng chẳng buồn gọi nó dậy. Chi Mai vào phòng tắm rửa rồi mặc lại bộ đồ cũ hôm qua nhưng qua một giấc ngủ dài nó đã tỉnh táo và tươi tắn hơn. Đang ngồi suy nghĩ vẩn vơ, nó nghe tiếng đập cửa phòng nên vội ra mở. Ba thằng con trai xa lạ hiện ra trước mặt nó, trên khuôn mặt chúng có vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy vẻ rạng rỡ của Chi Mai, khác hẳn đêm qua là một con nhỏ tóc tài bù xù, nhìn dơ bẩn. Ánh mắt tụi nó khi nhìn Chi Mai có vẻ tiếc nuối, chúng nó liếc Hạnh Nguyên còn đang ngủ trên giường, thằng đầu tiên nhìn có vẻ chững chạc hơn hai thằng còn lại nói:
- Anh là bạn Hạnh Nguyên, hôm qua tụi em đi chung với bọn anh
- Dạ - Chi Mai đáp lời né qua một bên cho tụi nó vào
Ba thằng tự nhiên ngồi xuống cái giường lớn Hạnh Nguyên đang ngủ. Thằng chững chạc nhất trong bọn không ngại ngần gì xoa bộ mông đầy đặn của Hạnh Nguyên rồi phát mạnh lên đó, hỏi Chi Mai:
- Em tên gì?
- Chi Mai, còn anh?
- Chi Mai, tên đẹp lắm! Anh là Tuấn Party, còn thằng này là Linh Civic với Việt Brandy - Hắn đưa tay chỉ hai gã còn lại cười mơn trớn với Chi Mai.

Sau buổi làm quen, chúng đánh thức Hạnh Nguyên dậy, năm người đi ăn sáng rồi chia tay nhau về, hẹn tối sẽ gặp tại New Century. Hạnh Nguyên đã được gã tên Việt đưa về, riêng Tuấn và Linh đề nghị đưa Chi Mai về nhà song cô từ chối. Tuy rằng Chi Mai thích vẻ lãng tử thư sinh của Linh song cô cũng nhận ra Tuấn là kẻ đứng đầu nhóm nên không muốn gây ra tranh cãi nhiều. Phần còn lại Chi Mai cũng không muốn tụi nó biết chỗ ở của mình nên chỉ đồng ý để Linh và Tuấn đưa đến ngã ba, sau đó đón xe ôm về nhà.

Tối đó tại vũ trường New Century nổi tiếng của Thành phố. Chi Mai đang hoà mình vào sự náo nhiệt của dân đêm, chút hơi men càng tăng thêm vẻ cuồng loạn. Tại góc bàn, ánh mắt Tuấn cứ lướt theo từng cái lắc mình của Chi Mai, ánh mắt lộ rõ vẻ thèm khát. Chi Mai không hề nhận ra điều đó, cứ nhiệt tình với sự cuồng loạn của đêm. Hạnh Nguyên không biết đã đến bên Tuấn lúc nào, nó sà vào lòng Tuấn nũng nịu:
- Khiếp anh nhìn Chi Mai gì mà ghê thế? Bộ thích nó rồi hả?
Bàn tay Tuấn sờ soạng khắp người Hạnh Nguyên nhưng ánh mắt không rời khỏi Chi Mai, đoạn bóp mạnh ngực của nó một cái làm Hạnh Nguyên la lên thất thanh. Tuấn phá lên cười ha ha, đôi mắt không vơi bớt khát khao nhìn Chi Mai. Hạnh Nguyên thúc chỏ vào người Tuấn nhõng nhẽo:
- Anh thôi nhìn Chi Mai thế đi, Chi Mai nó không phải loại người dễ dãi đâu, nó càng không như em, chiều chuộng anh đâu
- Cái gì của anh nó sẽ thuộc về anh thôi cưng ạh - Tuấn cười thích thú nhìn Hạnh Nguyên, có chút gì đó e sợ trong mắt cô.

Khách sạn Hoa Lệ nổi tiếng của Thành phố. Trong căn phòng VIP rộng rãi, Việt đang chia thuốc cho từng người. Hiện tại trong phòng có gần mười người, trong đó có một số người Chi Mai mới gặp lần đầu. Họ đều là bạn trong Hội của Tuấn và Linh. Ngoài Chi Mai và Hạnh Nguyên ra còn có hai cô gái nữa, khá xinh nhưng tiều tụy. Đây không phải là lần đầu Chi Mai cắn thuốc nhưng bỗng dưng lần này cô thấy e sợ. Thuốc đã được phát ra, từng chai Hen được khui, ly chạm ly với tiếng nhạc ồn ã. Bên kia một cô gái đã bắt đầu, hôm nay cô mặc chiếc váy jeans ngắn cùng áo voan bi. Không biết ai đã hất rượu lên người cô ta lúc nào làm ướt nguyên vầng ngực, lộ rõ thân hình mảnh khảnh bên trong. Rồi dần dần như không chịu nổi nữa, Cô ấy bắt đầu cởi phăng chiếc áo ẩm ướt... Rồi dần dần cả phòng chìm trong hơi men nồng đầy cám dỗ và nhục dục.


Tuấn lấy cho Chi Mai ly rượu, mình một ly rồi hất hàm:
- Mời em.
Chi Mai không từ chối, uống cạn ly rượu, Tuấn ngồi xuống bên cạnh cô, không nói gì. Lát sau cô cảm giác được bàn tay Tuấn đang để sau lưng mình, còn tay kia đang trườn trên đùi cô. Chẳng hiểu sao cô bỗng khát khao bàn tay đó mạnh bạo hơn, đi sâu hơn nên cô bạo dạn đưa bàn tay nhỏ bé khắp người Tuấn. Cám giác mới lạ khi bàn tay Tuấn mơn man khắp người cô đưa vào đi vào phòng ngủ. Tiếng cô dồn dập:
- Chiều em đi anh
Bàn tay Tuấn thô bạo dồn dập sờ nắn thân thể cô, chiếc áo sơ mi đứt nút văng tứ tung. Đôi mắt hắn như dã thú thấy miếng mồi ngon. Lại thêm ánh mắt như ngây dại, thân thể uốn éo mời mọc của Chi Mai làm hắn thêm rạo rực, khao khát. Bên dưới con mồi ngon lại khao khát hiến dâng mình.


Bốp! Tiếng vang lên chát chúa
Tuấn thấy trước mắt mình tối sầm lại rồi chẳng còn biết gì nữa.

Chi Mai tỉnh lại trong bệnh viện, cô thấy khuôn mặt đau khổ của mẹ. Có chút hối hận len lỏi trong lòng. Công an tới lập biên bản và lấy lời khai với Chi Mai. Cô không nhớ rõ sự việc xảy ra tối hôm đó sau khi uống xong ly rượu của Tuấn đưa cho. Chỉ có hình ảnh Hạnh Nguyên đưa cô chạy trong đêm còn hắt đèn đường vàng vọt, chỉ có tiếng Hạnh Nguyên nói sau hơi thở dồn dập:
-Xin lỗi mày nhen Mai

Hạnh Nguyên ra tòa vì tội cố ý gây thương tích, Chi Mai cũng bị cáo buộc vì sử dụng chất kích thích, nhìn mẹ và dượng chạy đôn chạy đáo lo luật sư cho Hạnh Nguyên và cô, Chi Mai thấy rưng rưng nước mắt. Cô như quay cuồng trước những hồi ức. Ba mất khi cô chuẩn bị vào Đại học, gia đình phá sản, cô về sống với mẹ sau mười mấy năm bà bỏ rơi ba và cô theo người đàn ông khác. Cô bắt đầu chán nản theo Hạnh Nguyên sa chân vào những vũ trường, đày đọa bản thân mình cho qua ngày đoạn tháng. Như trả thù người đàn bà gọi là mẹ bỏ rơi cha con cô suốt bao năm qua. Nhìn thân hình run run của bà cố kiềm nén tiếng khóc, cô nằm chết lặng trong đêm thầm khóc: Xin lỗi mẹ mẹ ơi! Xin lỗi mày Nguyên ơi!

                                                                        -The End-















Thứ Hai, 24 tháng 1, 2011

Trốn chạy (TRUYỆN NGẮN)

     Giai Giai hoảng sợ chạy về phía vùng đồi, gương mặt lấm lem nước mắt. Văng vẳng phía sau lưng cô là tiếng chửi bới lè nhè của người đàn ông trong trạng thái mất tự chủ bởi rượu. Phương Giai bật khóc, nước mắt thì cứ tuôn rơi như không thể bật lên lên thành tiếng, bao nhiêu uất ức và tủi nhục dường như nghẹn ngào trong cổ họng. Mệt mỏi và chán nản biết bao!
     Cuộc sống chồng vợ ngoài cái lửa yêu mặn nồng thì cũng có lúc đớn đau tủi nhục sau cái gánh lo bạc tiền. Cuộc sống của vợ chồng cô cũng không nằm ngoài cái vòng vây bủa đó. Đôi khi Phương Giai ước rằng mình có thể trở thành người đàn bà giàu có nhất thế gian hay đơn giản có thể trở thành người đàn bà khiến chồng mình yêu thương.
     Lâm Khải chồng cô là người đàn ông khá tuấn tú, cao to, rắn chắc. Hai người ở cùng thôn và lớn lên cạnh nhau 17 năm. 17 năm họ chưa bao giờ nói chuyện cùng nhau. Vậy mà giờ đây thành ra vợ chồng. Phương Giai nhận lời cưới hỏi từ nhà Lâm Khải khi gia đình cô đang nắm trong tay bạc tỷ vì đền bù thỏa thuận của chính quyền khi mở rộng tuyến đường liên tỉnh.
     Ở vùng quê nghèo thuộc tỉnh Chiết Giang bấy giờ, gia đình cô bỗng chốc nổi lên như những người tiếng tăm và thế lực. Song với những người nghèo chưa bao giờ cầm số tiền lớn trong tay như gia đình cô, bỗng dưng thấy cuộc sống quá đỗi xa xỉ. Rồi người đàn ông gia trưởng như ba cô sau bao năm nghèo khó, dùng những đồng tiền đó lao vào cuộc sống của những kẻ bạc vạn. Ông sẵn sàng cho chác, phân phát cho anh em, chú bác, ... hoặc thí  cho người nghèo chút ít làm ăn. Số tiền lớn nắm trong tay tự dưng mà hết. Mẹ Giai Giai cũng như bao người đàn bà Trung Hoa thời ấy. Lặng lẽ làm, lặng lẽ nghe, không lời phản đối. Số tiền lớn ấy được sinh sôi phát triển trên mảnh đất khô cằn từng thấm đẫm bao mồ hôi, nước mắt lẫn máu chảy của bà và ông, nay được phân phát và chia đều cho mọi người bên họ nội. Nhưng mẹ Giai Giai cũng khong lời phản đối. (Phải chăng bà là người phụ nữ Trung Hoa điển hình còn sót lại?)

     Ba Giai Giai đồng ý lời xin cưới của ba Lâm Khải bởi gia đình họ Lâm được coi là đủ ăn đủ mặc, có tiếng tăm vì ba Lâm Khải làm trong ngành văn hóa huyện, con trai của tuy không học hành đến nơi chốn nhưng dòng máu văn hóa còn chảy trong người, ắt hẳn sẽ đối xử tốt với Giai Giai nhà mình. Suy tới nghĩ lui thì kết quả cuối cùng Giai Giai trở thành dâu con nhà họ Lâm. Ông Phương - ba Giai Giai vô cùng hãnh diện, cho rằng từ đây có thể yên ổn vì lo cho xong đứa con gái lớn này rồi!
     Đám cưới của hai vợ chồng cô diễn ra trong sự mong chờ và phấn khởi của nhiều người. Đến cả bản thân Giai Giai cũng hkhoong thể giải thích được sự mong chờ của chính cô. Giai Giai thậm chí chưa từng một lần nói chuyện với Lâm Khải, thì có lý do gì để chính cô cũng mong chờ cái đám cưới sắp diễn ra này. Song dẫu sao cô cũng chỉ là một đứa con gái ,  cảm nhận được giá trị của mình khi lấy được người chồng như Lâm Khải. Lâm Khải đào hoa, gia đình khá giá, có học thức, là niềm mơ ước của biết bao đứa con gái ở cái thôn Quế Hoa bé nhỏ này. Chính vì thế, Giai Giai cũng bắt đầu có những suy nghĩ  nhiều hơn về cuộc sống tương lai của chính mình trong cái niềm vui và phấn khởi vì có thể rời xa cái gia đình nghèo khổ này. Nhưng lại tồn tại cái suy nghĩ trong cô, làm sao có thêm tiền để phụ giúp gia đình mình trong những tháng ngày tới. Rồi cô cũng sẽ xa rời cha mẹ để là dâu nhà người ta, liệu Lâm Khải có yêu thương cha mẹ cô như là cha mẹ hắn. Liệu cuộc sống của cô chắc hẳn sẽ êm đềm hay sẽ phải vất vả chồng con. Cứ thế cái suy nghĩ ấy cứ tồn tại mà Giai Giai thì chưa tìm được câu trả lời. Cô không biết phải chia sẻ với ai những điều đó. Mẹ thì lầm lũi ra vào như bóng ma, làm đầu tắt mặt tối. Bố thì bảo thủ, gia trưởng không thể nào nói chuyện. Những suy nghĩ của cô kéo dài đến ngày cưới, biến thành nỗi lo lắng như bao cô dâu sắp về nhà chồng còn vụng về, lóng ngóng. Mẹ Giai Giai chải tóc cho con gái rồi sửa soạn chờ người đến đón dâu. Khuôn mặt bà đã bớt chút vẻ mệt nhọc và cằn cỗi, trong đôi mắt cũng nhuộm chút niềm vui, khẽ bảo: Bây giưof con là gái đã có chồng, về bên ấy phải biết chăm sóc chồng con và ba mẹ chồng. Chớ có làm điều gì bất kính để gia đình nhà người ta khinh, làm xấu mặt tao với bố mày... Chỉ nói vậy thôi mà mắt bà khẽ rưng rưng đoạn cất giọng nhẹ nhàng:
" - Nhà thằng Khải là gia đình có học, biết suy nghĩ, nó sẽ biết thương, biết lo cho con hơn. Đừng để khổ như mẹ mày..."
Dứt lời bà lấy tay đẩy cô ra khỏi buồng ngủ khẽ bảo:
" - Ra nhanh không người ta chờ!"
   
      Những ngày đầu về làm dâu nhà Lâm Khải như một giấc mơ, trái hẳn với sự lo lắng của Giai Giai. Nhà Lâm Khải giản dị, bày biện đơn sơ song vẫn toát lên vẻ khá giả của tầng lớp trung lưu. Bà mẹ chồng thì có vẻ mập mạp, cứng rắn trái hẳn với ông chồng hiền hòa ít nói, lại thêm phần nhu nhược của người đàn ông Trung hoa trí thức bấy giờ!
     Cha Lâm Khải làm ở Bộ Văn hóa huyện, nhiều mối quan hệ sơ giao cũng như thâm tình. Tính ông ít nói, hòa đồng song vẫn giữ được nét tôn nghiêm của một cấp lãnh đạo huyện. Như gần mà như xa. Chính vì thế mà ông được nhiều người kính trọng, muốn thiết lập thâm giao, còn ngược lại một số kẻ có thù ghét ông cũng không bao giờ ghét ra mặt. Vì dẫu sao trong công việc cũng như thường ngày ông chưa hề đụng chạm hay đắc tội đến một ai.

     Nhờ thế dựa vào mối quan hệ của mình, lão Lâm xin cho Phương Giai một chân nhân công trong xí nghiệp B.B  cũng tạm gần nhà. Ngày ngày, Giai Giai đạp chiếc xe đạp cũ kỹ của cha chồng cho mình đến xí nghiệp làm, trưa ở lại đó ăn cơm rồi bắt đầu công việc buổi chiều đến tầm 6h tối lại đạp xe về. Lương tháng  cũng được .................... (tương đương Việt Nam bấy giờ)
     Phương Giai bắt đầu quen dần với cuộc sống, thấy thoải mái hơn so với cuộc sống bần hàn khi ở cùng cha mẹ. Sáng sáng 4h30 thức dậy cơm nước chỉnh tề cho nhà chồng ăn trong ngày. Đến gần 5h30 sáng lại đạp xe đến chỗ làm gần 1h đồng hồ. Tuy răng hơi vất vả một chút song cô thấy có phần thư thái hơn vì có công việc để làm, có anh chị em công nhân cùng trò chuyện cô lại thấy cuộc sống có phần hy vong, phần tương lai để mà sống. Cuộc sống đơn giản chỉ là có chồng, có gia đình có bạn bè và một công việc để làm ra tiền mà sinh sống. Giai Giai cảm thấy tự thỏa nguyện và đôi lúc cô thầm ước cha mẹ già ở nhà cũng được hưởng cuộc sống sung túc như cô, không phải làm lụng vất vả cuốc cày không được ngơi tay. Hàng vụ mùa đều phải lo lắng cơm gạo, tiền bạc. Nhiều lúc như thế, những suy ngĩ trong đầu Phương Giai lại gợi lên cho cô một niềm xót xa cho cảnh nhà nghèo hèn, cha mẹ thiếu thốn.






  
ĐANG ĐƯỢC VIẾT TIẾP!!! SS THÔNG CAM~