Search

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ tự viết. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ tự viết. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 28 tháng 8, 2012

Nhật ký

Trang nhật ký đã bao lần xé bỏ
Nhưng không phai mờ hình bóng người trong tim

 Khi tôi viết tên một người vào trang nhật ký
Nghĩa là người ấy tồn tại trong tâm trí tôi
Tôi luôn mong muốn cùng người ấy xây mộng đời hạnh phúc
Dù biết rằng mộng ảo dễ phai phôi

Khi tôi biết có hình ảnh người trong nỗi nhớ của tôi
Nghĩa là: tôi đã tặng trái tim mình cho người ấy
Dù đôi lúc không cần biết người ấy có yêu tôi
Tôi chỉ mong : trọn đời này sẽ chân thành yêu người
ấy.

Tiểu Nguyễn 2007


Tình buồn mênh mông


"Lạy chúa!
Xin hãy giúp cho tình con trọn vẹn 
Để anh ấy bên con trong thật lòng và hạnh phúc
Dù anh ấy rất gần
Mà dường như...mờ xa trong ánh mắt
Đã không còn cảm giác cận kề khi xưa
Con đã yêu anh ấy trong sầu lo và nước mắt
Chẳng biết rằng ảnh có hhiểu hay không?
Con đã cố quên vì con không xứng đáng
Nhưng sao ái tình cứ làm khổ tim con?"

Thơ cuối

 "Lời thơ cuối viết cho anh
Là bằng ý tưởng chân thành trong em
....
Lời thơ cuối viết cho cuộc tình
Là xin quên chuyện chúng mình đi anh ....."

 
Hối lại ngày xưa không dám nói cùng anh lời hẹn ước
Để giờ đây thuyền tình về bến mộng
Lòng thấy đau tan nát ngỡ ngàng
Nuối tiếc tháng ngày cùng anh vui đùa hạnh phúc
Sao chẳng dễ dàng đáp lại tình nhau


Đời bẽ bàng thuyền về bến mộng
Ta âm thầm đau khổ vì nhau
Hối tiếc ngày xưa đã dễ dàng nói lời ly biệt
Hồn đau lệ nhỏ tràn dâng
Nhờ con nước đưa thuyền về êm ả

Ôi ! vô tình duyên lỡ vì nhau

Tiểu Nguyễn 2007

Mộng lang ơi! Tình lỡ chia lìa

Xin hẹn gặp lại nhau trong giấc mộng
Rồi thầm gọi tên nhau khi mộng ước lìa xa
Hạnh phúc chỉ là tận cùng của lời ca
Mà tình yêu vốn dĩ là huyền thoại
Niềm đau sau cuối vẫn là chia ly
Cuộc đời gói gọn trong duyên nợ
Vắng một chữ duyên chắc gì gặp gỡ
Thiếu một chữ nợ chắc gì thành đôi.
Tình đã trọn nhưng duyên thì đã lỡ
Hợp tan là chuyện tình thường thế nhân
Bóng hình xưa khắc vào trong tâm khảm
Mối tình này để dạ ghi xương

Xin một lần gọi tên chàng trong ước mộng
- mộng lang ơi ! tình lỡ chia lìa.

Thơ Linh Tinh lang tang

1.  điều người ta nói -gọi chung là dư luận
em đã nghe nhiều dư luận xấu về anh
có thật như thế không ?
ở bên anh còn có người con gái khác
có thật là anh tồi tệ đến thế không?
em rất sợ những gì tầm thường và giả dối
xin đừng làm em thất vọng
về nhân cách của anh

2.   xin khép lại từ đây những ước mơ
những dòng lưu niệm những vần thơ
những nụ cười hồn nhiên chân thật
tặng bạn hiền kỷ niệm tuổi ấu thơ

3.   xin đừng tin vào những gì em nói
em chỉ là cô bé ham chơi
thích đùa cợt và phiêu lưu thế đó
ai biểu anh tin, giờ lại giận hờn
hì hì, hỏng phải tui cố ý đâu mà

3.   này cô bé ngây thơ và chân thật
cho anh làm quen với có được không?
bé làm gì mà "phùng mang trợn mắt"
nỡ doạ anh"fan" hâm mộ bé mà
---
ngày đầu tiên bé mới vào trường
mắt huyền, tóc ngắn -thật dễ thương
bé xinh xinh thướt tha tà áo trắng
mắt bao chàng dường có sợi tơ vương.

4. A:   ngày đầu tiên ấy mới vào trường
tớ ngỡ ngàng vì ấy thật dễ thương
lang thang theo ấy sau những chiều tan học
tớ như gã si tình đến cuồng điên

B:  ngày đầu tiên khi tớ vào trường
còn bỡ ngỡ trước bao điều mới lạ
ngạc nhiên nhiều khi ấy đến làm quen
mà đằng ấy cũng xinh trai đến lạ
làm trái tim mình xao động phiêu diêu

Sắc màu tình yêu qua thời gian

Có lẽ bây giờ anh rất ghét em
Vì em đã mang đến cho anh nhiều khó xử
Em đã yêu và rồi em hờ hững
Anh chẳng hiểu được gì từ trái tim em

Có phải hiện giờ anh rất ghét em không?
Em luôn tự hỏi mà không ai giải đáp
Có lẽ bây giờ anh rất ghét em...
Khi em đã không còn như ngày đầu mình gặp gỡ
-Đúng không anh ?
Hay anh đổi thay rồi?
.....
Ai đã đổi thay chính em còn không biết
Có thể là anh . Mà có thể là em.

Dư vị tình đầu

Nếu được trở lại một ngày như lúc xưa
Em sẽ giữ gìn, và trân trọng tình anh
Dư vị của mối tình đầu, luôn làm em rung động
Khi vô tình, nhớ lại những ngày xưa
Kỷ niệm của nụ hôn đầu ngọt ngào, nay xa cách
Vẫn đọng lại trên đôi môi run rẩy thưở ban đầu
Hơi ấm nào còn vương vấn đâu đây
Có một vòng tay nào từng ôm em trong nỗi nhớ.
Nỗi nhớ một ngưòi day dứt rất khó quên
Không quên được đôi môi còn vương mùi khói thuốc
Đã từng hôn tôi nay mãi mãi rời xa
Ánh mắt, nụ cười, bờ môi,
Và cả vòng tay ấy, không thuộc về tôi nữa
Nhưng chẳng thể quên sao
Thưở ban đầu,giản đơn và khờ khạo.

Tiểu Nguyễn 2007

Thứ Năm, 24 tháng 5, 2012

Lung Tung

Ngày hôm qua, anh đến tìm cô ấy
Còn em thì đến tìm anh
Tại nơi ấy, em đã thấy
Anh và cô ấy
Bên nhau

Tại nơi ấy
Gieo vào em nỗi đau
Của một người chưa hề nếm trải
Tại nơi ấy
Em nhận ra lừa dối


Thứ Năm, 17 tháng 5, 2012

Viết cho tình đã qua

Từ rất lâu rồi em đã quên
Hình bóng anh - một người đã cũ
Thoáng giây đây hiện về trong ký ức
Hình bóng anh cùng lời nói khi xưa

Em xin lỗi vì đã không cho anh cơ hội
Dứt bỏ tình anh quá phũ phàng
Thật lòng em không lạnh nhạt thế đâu
Trái tim em từng vấn vương nhiều lắm

Hiện giờ anh đang ở nơi đâu?
Và cuộc sống có yên bình không nhỉ?
Liệu có một người nào đó sau em và chị ấy
Chăm sóc anh trong những tháng ngày qua

Bức thư đây em chẳng dám hỏi nhiều
Chỉ sợ gây cho anh nhiều tủi hổ
Mong thời gian qua đi ở phương trời xa ấy
Làm dịu đi vết thương lòng anh mang

Em vẫn mong một ngày nào đó gặp anh
Không phải để cười hay là chế giễu
Với tư cách một người bạn xưa em sẽ nói
Cầu Chúa mang yên bình và hạnh phúc cho anh

Chỉ vì em cần anh - cho đến kiếp sau

Làm sao có thể nói hết những nhớ mong và tình cảm của em 
Đã trao anh thuở mình vừa gặp gỡ,
Những lời nói của anh đã khiến em vô cùng xúc động,
Anh là người đàn ông chân thật
Và ngọt ngào nhất mà em từng gặp.

Không tưởng tượng một ngày em sẽ ra sao,
Nếu không còn có anh bên cạnh,
Anh là niềm vui, là nỗi buồn,
Là sự mong chờ, trông ngóng của em.

Tình cảm em trao anh,
Không thể nói bằng lời nói,
Bằng ánh mắt,
Hay là bằng ngôn ngữ trái tim.

Tình cảm em trao anh,
Dẫu qua hết những năm tháng êm đềm vụng dại,
Hay đã qua một thời tuổi trẻ,
Thời gian mới minh chứng được tình em.

Em yêu anh bằng những ngôn từ tha thiết,
Bằng những giọt nước mắt mỏi mòn vì nhung nhớ,
Ngôn từ sẽ không còn thắm đượm,
Ánh mắt sẽ không còn nồng nàn.

Và lệ tình cũng có lúc cạn khô,
Nhưng tình cảm em dành cho anh là đời đời kiếp kiếp,
Là tình cảm chân thành em không toan tính,
Không dối lừa, không hy sinh
Và chẳng màng đau khổ.

Vì em biết nơi anh,
Có một tâm hồn đáng quý,
Biết trân trọng em,
Và em trân trọng anh.

Có thể cho em nụ cuời bằng ánh mắt nồng nàn thương nhớ,
Hay một tình yêu ngọt ngào bằng vòng tay trìu mến,
Anh là tất cả những gì em mong muốn cho đi và nhận lại,
Không cần hy sinh, nhún nhường hay đau khổ,
Chỉ vì em cần anh, cho đến kiếp sau.

Thứ Ba, 3 tháng 4, 2012

Nghi ngờ

Đã nói yêu xin em đừng nghi ngại
Mắt vô tình soi mói ngờ vực anh
Dù tim em đang loạn nhịp vì anh
Em vẫn thế vờ như không để ý

Em đừng thế! Đừng nghi ngờ sợ hãi
Bản thân tình yêu có hoàn hảo bao giờ
Khó có ai chung thủy một mối tình mãi được
Có thủy chung thì tất có phũ phàng.

Em đừng thế! Đừng nghi ngờ hết thảy
Hỏi ai từng yêu mà chưa từng đau đớn
Phải một lần chấp nhận khổ đau
Trải qua khổ đau mới biết trân trọng niềm hạnh phúc
Hạnh phúc luôn nằm bên bờ vực bão giông.

Tình yêu mười sáu

Có những nỗi buồn em muốn viết thành thơ
Viết tặng cho anh - tặng riêng mười sáu tuổi
Tặng những mối tình đã qua thời nông nổi
Còn mình em với những phím đàn câm

Nhớ một ngày Đà Lạt mưa lâm râm
Em và anh đi giữa trời mưa bão
Thượng đế vô tình gieo những điều giông bão
Đâu biết rằng hai kẻ phải lòng nhau

Em lại là kẻ đến sau
Chẳng lẽ tranh giành anh với một người con gái
Dẫu em biết rằng anh không còn yêu chị ấy
Nhưng muôn đời chị ấy mãi yêu anh

Em trở về với những ước mơ xanh
Với những tình yêu ngày mình mười sáu tuổi
Em mỉm cười với những điều nông nổi
Tự thấy mình cao thượng đúng không anh?

                 Tặng Lơ và Quỳnh Anh 

P/S: 17-12 năm ấy. Với cả hai chúng mình, tất cả chỉ là những giấc mộng Liêu Trai
                       Tiểu Nguyễn

Giáng Sinh buồn

(Bài Thánh Ca đó, còn nhớ không anh
Noel năm nào mình còn bên nhau............)

Em còn nhớ một chiều Thu lạnh giá
Lá Phong buồn rụng đến xác xơ
Em và anh lặng lẽ đi trong gió
Lá me buồn vương mái tóc em thơ.

Anh nhẹ vuốt tóc em và bảo:
-"Tóc em dài đẹp tựa nón bài thơ"
Em mỉm cười hồng tươi đôi má:
Người khen em hay người nhớ một người.

Đến một mùa Đông nào mình gặp gỡ
Anh nắm tay em đi giữa dòng người
Chợt vuốt tóc em và khẽ bảo:
-"Giáng Sinh mưa buồn - lãng mạn không em"

"Người tình ơi! Xin anh đừng nói dối
Trái tim anh vẫn nhớ chị ấy thôi
Đối với anh em vẫn xem mình là em gái
Khi biết trước mình chẳng thể có tình yêu.

                     Tiểu Nguyễn

Ngày xưa ơi!

Lúc bé thơ hồn nhiên tinh nghịch
Cùng tắm mưa nghịch ngợm leo trèo
Đã xa rồi một thời kỷ niệm
Và xa rồi lời hứa hẹn ngày xưa

Ngày hôm nay mỗi người mỗi ngả
Mỗi con người một hướng đi riêng
Bạn có nhớ về tôi - Tóc ngắn ngày xưa
Thường về cùng bạn sau những chiều tan học

Và mặc cho lũ bạn bè trêu chọc
Mình khoác vai nhau như hai gã con trai

Hôm mưa phi trường mình còn nhớ rõ
Phút biệt ly bạn nhắc mãi đừng quên
- "Hãy là cô bé Lọ lem trước khi là công chúa
Bạn mãi là công chúa của lòng tôi"

Bạn ạ! Thật ngỡ ngàng khi nghe lời bạn nói
Trái tim mình vẫn trong trắng ban sơ
Vẫn vẹn nguyên chưa hề biết mộng mơ
Luôn xem bạn như người anh yêu dấu
Đã thân thiết với mình từ thưở bé thơ.

                          Tặng Lơ
                       Tiểu Nguyễn

Lời nhắn nhủ tình yêu

Nếu yêu một người
Xin anh hãy chân thành yêu người ấy
Đừng dối gian như đã từng yêu em
Muốn trái tim người ấy thuộc về mình
TRước tiên hãy tặng trái tim mình cho người ấy
Đừng dối trá lọc lừa - anh sẽ chẳng được chi
                         .........
Em cũng đã quên rồi mối tình xưa đã lỡ
Và ngẩng đầu đối mặt với đau thương
Em cũng quên rồi những dối lừa anh mang đến
Để tìm kiếm tình yêu của riêng mình
                        ........
Em xin cám ơn anh
Cám ơn nỗi đau xưa
Đã giúp em trưởng thành, khôn lớn
Rộng lượng và bao dung hơn trước mọi lỗi lầm
Biết quý trọng bản thân và những điều mình đang có

Mong rằng: Anh sẽ tìm được hạnh phúc của anh
Anh nhé!

                        Tiểu Nguyễn write 14/02/2006

Thứ Năm, 29 tháng 3, 2012

Gửi California!

Bây giờ anh đang ở một nơi rất xa
Trên đại lộ pha lê với những ánh đèn cao áp
Những con đường cao tốc dài xa típ tắp
Ở một nơi em chưa hề đặt chân đến
Chỉ tưởng tượng qua những gì em biết
Em đang ở thật xa anh
Cách bởi ngàn con đường
Ngàn hàng cây và đại đương mênh mông xa thẳm

Anh ơi! Anh ở đâu?
Không có em đi bên cạnh anh
Những kỷ niệm, những hồi ức dịu dàng
Bên anh
Em đã thấy được tình yêu và niềm vui tuyệt diệu
Giờ đây em đang ở xa anh
Giữa Sài thành rộng mênh mông
Giữa bầu trời thăm thẳm
Không trăng, không sao, chỉ có ánh đèn vàng cao chót vót

Em cầu mong nơi xa
Có những người thay em
Mang cho anh nhiều hạnh phúc
Ở bên kia đại dương
Nhìn lên bầu trời xa thăm thẳm
Chắc hẳn anh sẽ nghe được lời em nói
Em đã thực sự khóc rồi: "Em nhớ anh"
                                  Tiểu Nguyễn write tháng 7/2010

Định mệnh

Mình gặp nhau như một định mệnh trớ trêu
Anh đã bước đi qua thật nhanh chỉ mình em đứng lại
Cố giấu những giọt nước mắt
Cố giấu những vui buồn
Cố giấu cả trái tim còn nguyên vẹn lửa yêu
Cố giấu nỗi nhớ dai dẳng và niềm tin mỏng manh
Những giọt nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi
Em không chắc rằng em có thể quên
Càng không dám tin vào sự thật
Anh đang rời xa em mãi
Cố giấu bao chua cay và đớn đau vì anh
Cũng không ngăn được giọt nước mắt chảy dài trên má
Anh đã đi thật xa
Rời xa em mãi
Nước mắt này có thể không rơi vì anh 
Trái tim này có thể không thổn thức vì anh
Giọt nước mắt em rơi hay trái tim em đang rỉ máu
Giữa bầu trời vô vọng
Giữa cuộc đời trớ trêu
Ta lạc mất nhau.
 
                                                                    Tiểu Nguyễn write 29/05/2010

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2012

Anh hãy đi đi

Anh hãy đi đi
Chốn của anh là những tòa nhà cao tầng
Những người con gái đẹp xinh như búp bê trưng bày trong tủ kính
Anh hãy đi đi - Nơi những ánh đèn màu nhấp nháy
Cùng tiếng nhạc ồn ã vọng vang mời gọi
Nơi những chiếc xe con ngày ngày đưa rước
Chốn xa hoa, tiền chỉ là hạt bụi

Hãy nhún nhẩy bàn chân anh theo điệu nhạc
Vung vẩy đôi tay, ném tiền qua của sổ
Đầu lắc lư cuồng quay theo điệu nhạc
Và những tiệc thâu đêm

Anh hãy đi đi - Đam mê những phù du
Những vật chất xa hoa bên ánh đèn màu
Như con thiêu thân lao vào cuồng dại
Chẳng biết mình là ai!

Hãy đi đi - Khi một ngày đôi chân anh mệt mỏi
Thể xác anh cũng đã rã rời
Hãy về bên em. Chốn bình yên cuối
Tựa vào em đây. Bao mệt mỏi, ưu phiền
Cùng những chán chường và tuyệt vọng khổ đau
Sẽ qua đi ...
Em sẽ là người tiễn đưa anh trở về cát bụi
Chia sẻ cùng anh những niềm đau.

Tiểu Nguyễn write 2006













Thứ Tư, 26 tháng 1, 2011

Lệ tình (Thơ)

Chẳng phải vô tình do hữu ý
Em đã sắp đặt cô ấy ở gần bên anh 
Em gài mình vào nỗi đau xé lòng nhất
Đặt một dấu chấm trong cuộc tình chúng ta


Nếu anh thấy động lòng trước cô ấy
Em sẽ âm thầm lặng lẽ rút lui
Quyết định quay đi lòng không hối tiếc
Cố xua đi những ý nghĩ về anh


Lúc gặp nhau hay xem là bạn cũ
Vẫn đùa vui như thể bạn bè
Tự nhủ lòng làm có được không nhỉ 
Trái tim em sao vẫn nghĩ về anh?


Dù không có cô ấy thì vẫn vậy
Mối tình em nên chấm dứt từ đây.
Âm thầm đuổi đeo chi khách đa tình
Lỡ vỡ mộng thuyền tình lạc bến.


Em đã mang hoa dâng cho khách phong tình
Vì tin chắc cô ấy mang cho anh nhiều hạnh phúc
Có thể là tuyết khiến hồn anh buốt lạnh
Nếu là trăng sẽ ấm áp cõi lòng.


Sẽ cố quên dù tình em còn mãi
Quyết định cuối cùng là ở chính anh
Là cô ấy hay ai đó cũng vậy thôi
Không thể là em- sự lựa chọn sai lầm.
-------------------------------------------


Một dấu phẩy ngăn cách giữa cuộc tình


Vốn dĩ hai ta đều mệt mỏi


Thật khó khăn khi phải làm như vậy

Đau lòng em lắm biết không anh?


Chiều hôm ấy trời mưa tầm tã

Một mình em trốn chạy trong mưa

Dù choàng áo tơi thân mình ướt đẫm

Không lau khô được lệ ướt trong tim.


Em quả thật trẻ con và nhiều nông nỗi 

Yêu anh dại khờ trong suốt tháng ngày qua

Bao đắng cay nén đè cùng hờn tủi

Mong gửi cùng anh câu ước thề!

Mẹ (Thơ)

NÓI VỚI MẸ
Khi con mười tám tuổi
Mẹ có biết rằng con đã lớn hay không
Con cần mẹ lắng nghe và an ủi
Mẹ có hiểu rằng con cần mẹ biết bao?
Con cần một chỗ dựa vào mỗi khi con vấp ngã
Mẹ đừng hét la khi con cần san sẻ
Cũng đừng ơ thờ khi con cần sự bảo ban
Xin mẹ hãy thương con như chính lòng mẹ nghĩ 
Và yêu con như tình yêu mẹ vốn dành cho
Con biết tuổi trẻ chúng con thường nông nỗi
Khiến mẹ nhiều khi buồn lo nóng nảy
Xin mẹ đừng mắng la con khi bạn bè con đến
Bằng những câu từ không thanh nhã, thuận tai
Và đã có đôi lần con thầm trách mẹ
Dù con biết rằng mẹ làm thế vì con
Con chỉ mong tình yêu mẹ sẽ rộng lượng hơn
Để hiểu rằng hôm nay con đã lớn.
------------------------------------------


BÀN TAY MẸ


Đôi bàn tay của Mẹ
Đã qua bao tháng năm
Ẵm bồng và dìu dắt
Con lớn khôn từng ngày.


Đôi bàn tay của Mẹ
Từng vụt những đòn roi
Và đôi tay của Mẹ
Từng âu yếm mến trìu.


Con yêu bàn tay Mẹ
Qua năm tháng dãi dầu
Hằn những đường chỉ tay
Sâu hơn và khô ráp.


Con yêu bàn tay Mẹ
Trong những lần đòn roi
Hằn gân xanh chằng chịt
Khiến lệ con tuôn trào.


Con yêu bàn tay Mẹ
Dỗ dành khi con khóc
Mỗi lần con ốm đau
Lòng Mẹ còn đau hơn.


Yêu lắm bàn tay Mẹ
Đã trải đời sương gió
Vất vả và tảo tần
Nuôi chúng con lớn khôn.


Con yêu bàn tay Mẹ
Dù tay Mẹ khô cằn
Nhưng to và ấm áp
Thay đôi bàn tay Ba.
------------------------------


VIẾT CHO MẸ 


Mỗi lần Mẹ tiễn con đi
Mắt Mẹ buồn và sâu hơn một chút
Có một chút mờ và chút nhòe trong mắt
- Vào Sài Gòn lo học con nghe!


Mỗi lần Mẹ tiễn con đi
Bao lo lắng tràn dâng trong lòng Mẹ
Mẹ sẽ phone cho con dù để hỏi
- Con đến nhà bình an chưa con?


Mỗi lần Mẹ tiễn con đi
Mẹ chạy xe chậm hơn một chút
Hàng cà phê dường xanh
Đường đất đỏ cũng xa hơn một chút
Để Mẹ bên con chỉ chút nữa thôi!


Mỗi lần Mẹ tiễn con đi
Bao âu lo oằn trên đôi vai Mẹ
Mong chuyến xe đò sẽ đưa con đến sớm
Và đoạn đường con đi sẽ được bình an.


Mỗi lần Mẹ tiễn con đi
Những suy tư trắng đêm khiến mẹ thêm nhiều tuổi
Sợ con đua đòi trước những điều khờ dại
Giọt nắng dãi dầu hòa mắt Mẹ nghe cay.