Mình tôi đi trên con phố dài, đâu đó thấp thoáng cái bóng dài vất vưởng của anh trong nắng. Cái bóng đó chạy dài theo những ngọn đồi thoai thoải mọc đầy những đóa bồ công anh. Tôi miên man nhớ về anh trong rừng kỷ niệm
Chiều gió, gió làm tung bay mái tóc, quyện hòa với những đóa bồ công anh trắng xóa, vương đầy trên tóc tôi, trên quần áo tôi, tưởng chừng như những ngày bên anh, cùng đùa giỡn, anh đã từng thổi những cánh bồ công anh lên tóc tôi thế này trong một ngày đầy nắng gió.
Tôi nhớ anh, 01 nỗi nhớ cồn cào. Nhớ làm sao đôi môi hôn tôi đến cuồng dại, nhớ da diết cái ánh nhìn tha thiết, nhớ lắm cái mùi hương nồng nàn trên da thịt. Vậy mà giờ đây anh đang dần lìa xa tôi. Tôi nhớ anh, nỗi nhớ dường như chạy dài trong thể xác, thẩm thấu vào từng huyết quản, làm mạch máu của tôi run lên từng thớ thịt
Mình tôi đi trên con phố dài, hok có anh, hok còn ánh nắng chiều buồn vương vất đâu đây, chỉ còn lại 01 mình tôi và những giọt nước mắt tôi rơi.
Đêm đen , con phố đã lên đèn.
Mình tôi lang thang qua qua những con phố dài, những ngã năm, ngã bảy của thành phố, chỉ một mình tôi đi, những bước chân k dừng lại được. Nỗi nhớ về anh trong nước mắt nhạt nhòa. Dừng chân bên 01 góc phố quen ngày nào hò hẹn, mới ngày nào tôi còn gục đầu vào vai anh mà khóc, để rồi bờ vai ấy lại đẫm đầy nước mắt. Nhớ lần ấy , anh đã từng bảo tôi: Nếu nước mắt em có thể là những hạt pha lê, thì sẽ hok có những hạt pha lê nào trong sang và khiết tinh đến thế. Và to^i đã từng tin vào những điều anh nói, mà lúc này đây, tôi không biết nếu nước mắt tôi là những hạt pha lê thật sự, liệu có đủ để níu kéo ah trở về bên tôi không? Chỉ nghĩ vậy thôi mà nước mắt da~ rơi, thực sự là anh đã xa tôi thật rồi! chỉ mình tôi nơi đây, nhớ mong biết bao về anh, mà thẳm sâu nơi tăm tối ấy, anh có còn là anh, còn là người đàn ông bao năm tôi nhớ mong
Mình tôi đi, cuồng sy và mộng mị. nỗi nhớ anh đến thắt lòng. Để mà thấy tiếc nuối những tháng năm bên nhau, tôi chưa từng hề thật lo`ng mình, 01 lần nói tiếng yêu anh. Để giờ đây, khi người đó đã lìa xa tôi vĩnh viễn, mới thực sự hỉu rằng mình yêu anh biết bao. Hối tiếc những ngày xưa đã không nói với anh 01 lời yêu dấu…
Tất cả có phải là nhớ mong và hối tiếc
Giật mình tỉnh mộng, 01 giấc chiêm bao. Sau bao ngỡ ngàng và tiếc nuối, càng hiểu bản than yêu anh nhiều hơn, nhớ mong nhiều hơn.
P/s: Nếu nước mắt em là những hạt pha lê, em mong tình sẽ sang trong và tinh khiết như những hạt pha lê ấy
Nước mắt của em đã rơi bao lâu anh nhỉ? Chỉ biết rằng mình đã nhớ thương nhau nhiều hơn.
Tiêu~ Nguyên~ writer 2010
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét